Tác giả: DUY HIỂN
Mấy hôm nay bận rộn, về đến nhà anh lăn ra ngủ ngon lành. Anh cũng không nhớ nổi để liên lạc với cô dù là một tin nhắn. Cô trách anh, cô ngang bướng không thèm điện thoại để hỏi anh đang làm gì ? Cô nghĩ anh đi làm rồi sẽ nhàn rỗi hơn việc học hành của cô.
Hai ngày qua, cô dự định sẽ chia tay anh. Người yêu cô không thể thờ ơ với cô, cô thầm nghĩ. Bấm số điện thoại cô gọi anh... Giọng một người con gái trong trẻo: "Xin lỗi ai vậy ?" Cô tắt máy.
Tiếng chuông điện thoại cô vang lên, vẫn giọng nói ấy, anh đang nằm phòng hồi sức cấp cứu.
"Anh muốn nghe tiếng em"... Em gái anh nhắn lại cho cô như vậy.
Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012
QUÀ SINH NHẬT
Tác giả: DUY HIỂN
Nó hí hửng chuẩn bị quà sinh nhật. Nó đã quyết tâm mua cho nàng chiếc áo lông thú đắt tiền. Nó đang tưởng tượng khung cảnh trao nàng món quà, nàng ôm hôn, nũng nịu nó: "Tình yêu của em thật tuyệt !"
Quả thực người nó yêu không xinh đẹp, không chân dài như những cô gái hay quan tâm đến nó, nhưng nó yêu bởi tình cảm mộc mạc, chân thành.
Nàng mở món quà nó tặng mà mặt buồn rười rười, nàng trách nó vì quá tốn kém. Chợt nàng hỏi nó: "Anh biết hôm nay là ngày gì không ?". Nó cười nhạt: "Ngày sinh nhật em".
Nàng lúi húi mở tủ lấy một chiếc hộp nhỏ được gói gém rất cẩn thận và đưa cho nó. "Chúc mừng sinh nhật bác ...". Tên mẹ nó ghi trên chiếc hộp.
Nó ôm chặt nàng òa khóc.
Nó hí hửng chuẩn bị quà sinh nhật. Nó đã quyết tâm mua cho nàng chiếc áo lông thú đắt tiền. Nó đang tưởng tượng khung cảnh trao nàng món quà, nàng ôm hôn, nũng nịu nó: "Tình yêu của em thật tuyệt !"
Quả thực người nó yêu không xinh đẹp, không chân dài như những cô gái hay quan tâm đến nó, nhưng nó yêu bởi tình cảm mộc mạc, chân thành.
Nàng mở món quà nó tặng mà mặt buồn rười rười, nàng trách nó vì quá tốn kém. Chợt nàng hỏi nó: "Anh biết hôm nay là ngày gì không ?". Nó cười nhạt: "Ngày sinh nhật em".
Nàng lúi húi mở tủ lấy một chiếc hộp nhỏ được gói gém rất cẩn thận và đưa cho nó. "Chúc mừng sinh nhật bác ...". Tên mẹ nó ghi trên chiếc hộp.
Nó ôm chặt nàng òa khóc.
Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012
NIỀM TIN
Tác giả: D.A
Em yêu tôi da diết. Em nói: "Nếu không có tôi em không sống nổi". Em quan tâm tôi từng ngày, từng giờ, em ghét ánh mắt tôi nhìn những cô gái khác. Tôi hạnh phúc vô bờ nhưng không bao giờ nói ra.
Tôi bắt gặp em hôn một người đàn ông. Em van xin tôi cho em một cơ hội: "Em còn yêu anh nhiều lắm". Tôi tha thứ. Bạn bè chế diễu tôi: "Đồ gàn dở".
Lần thứ hai tôi thấy em tay trong tay với một người đàn ông. Tôi chia tay em. Vài tháng sau em quay về. Tôi từ chối.
Có lẽ niềm tin trong tôi đã mất.
Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012
NHỚ PHƯƠNG NAM
Đêm nay Hà Nội vẫn vắng em,
Bởi em ở nơi phương Nam xa lắm
Anh lặng thầm một mình nơi khoảng vắng
Nhớ về em choáng cả tấm hồn
Bao ngày chờ đợi đã gần hơn,
Nhưng thời gian chưa cho ta được nữa,
Anh ước mình chia làm hai nửa
Nửa cho tổ quốc nửa cho em
Đâu rồi, ôi nỗi nhớ dài thêm
Thu Hà Nội đến gần trong mắt biếc
Em bên cạnh hay xa xôi a không biết
Trái tim em có nghĩ về anh ?
Lòng mong đợi an lành đến mùa xuân
Hạnh phúc nhỏ sẽ đơm hoa kết trái
Trái tim cháy bỏng yêu thương gần lại
Tình yêu này mãi thắm đượm màu tương lai
Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012
VỀ ĐÁ CHÔNG THĂM BÁC
Theo quốc lộ 87 từ Sơn Tây về địa danh Đá Chông, chuyến xe đưa chúng tôi về thăm Bác. Sơn Tây những ngày cuối tháng sáu nắng nóng như đổ lửa vậy mà về Đá Chông đất trời như dịu mát lại. Hun hút mắt hai hàng thông ven đường hân hoan chào đón chúng tôi, những người con từ miền Nam ruột thịt đến với Bác.
LỊCH SỬ ĐÁ CHÔNG
Đá Chông cơ man nào cây xanh. Thật không ngờ giữa khu rừng rậm rạp này lại có một công trình kiến trúc quy mô đến như vậy. Chúng tôi cứ băn khoan về câu hỏi, tại sao địa danh này được gọi là Đá Chông. Và rồi câu hỏi đó cũng được giải thích. Chị hướng dẫn viên cho biết, đây là một khu đồi thông yên ả nằm bên bờ hữu ngạn dòng sông Đà. Vào mùa lũ, dòng sông réo ầm ầm, nước sông tràn lên mênh mang như dang rộng vòng tay ôm lấy quả đồi, trên đồi có những mỏm đá lô nhô sắc nhọn như những mũi mác lớn. Có lẽ chính vì vậy mà người dân địa phương gọi là Đá Chông. Và cũng vùng đất hữu tình này đã đẻ ra một trong những huyền thoại đẹp nhất về sức mạnh của con người chế ngự sự hung dữ của thiên nhiên, đó là truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh.
Lại nói về lịch sử, tại sao nơi này trở thành một khu di tích “huyền thoại” ? Năm 1956 trong một lần đến thăm sư đoàn B16 đang diễn tập bên sông, dọc đường Bác dừng chân nghỉ, ăn cơm trưa trên đỉnh đồi. Thấy khí hậu ở đây mát mẻ, địa thế hiểm trở phong cảnh đẹp, Bác đã chọn vị trí này làm khu căn cứ của Trung Ương đề phòng chiến tranh có thể mở rộng ra miền Bắc. Đến năm 1960 các công trình làm việc của khu căn cứ được khởi công và cũng chính ngọn đồi này vinh dự được gìn giữ thi hài Bác trong những năm kháng chiến chống Mỹ.
Bây giờ thông vẫn mọc đầy trong khu rừng thưa thoáng xen kẽ với các loại cây gỗ cao tán lá rộng như trò, trám, long não…hiên ngang vươn mình đón gió từ dòng sông thổi vào. Nơi đây thật yên tĩnh, mọi thứ được bài trí gọn gàng ngăn nắp như những gì vốn có của nó. Những người làm việc ở đây cũng thật trầm lặng. Họ vẫn đều đặn ngày ngày chăm sóc vườn cây, ao cá, khu nhà làm việc, nơi Bác ở với một thứ tình cảm lớn lao.
TÌNH CẢM NHỮNG NGƯỜI CON VỚI BÁC
Thắp xong nén hương chúng tôi theo chị hướng dẫn viên để nghe giới thiệu về khu di tích. Thật lạ, ở khu di tích này không có những hướng dẫn viên như các nơi khác, những người làm công việc này đều từ những anh nuôi, cô nấu bếp, cô lao công… là công việc chính của họ. Song vì nhiệm vụ họ thay phiên nhau hướng dẫn qua mỗi đoàn khách tham quan. Chị Lê Thị Uyên cho biết: “Tôi được đơn vị phân công làm nhiệm vụ này được bốn năm, ban đầu hơi lúng túng sau này công việc trở thành niềm vui, “bữa cơm” không thể thiếu cho mỗi nhân viên ở đây”. Có lẽ chính tình cảm của những người con giành cho người cha hộ mới có thể làm tốt công việc như thế.
Cả đoàn chúng tôi đều xúc động khi biết được ý nghĩa của hướng nhà sàn Bác ở, lại nhớ đến tình cảm của Bác về miền Nam ngày còn chưa được giải phóng “Nhân dân miền Nam, mỗi nhà, mỗi người đều có một nỗi đau, đem cộng tất cả những nỗi đau đó lại thì đấy là nỗi đau của tôi”. Cụ Nguyễn Thị Toan quê Thanh Hoá thao anh con trai cả về thăm Bác, đã không dấu nổi những giọt nước mắt. Bà xin phép Bác được nhặt từng viên sỏi trước nhà sàn để cảm nhận thấy Bác như ngày nào.
Sơn Tây mùa này đã vào giữa hạ song nơi này thật mát mẻ, thanh bình, mọi người đến thăm đều có chung cảm giác thật an lành. Thoắt vậy mà đã hơn ba giờ tham quan, chúng tôi mỗi người đều nhanh nhảu mua một vài vật lưu niệm, để có thể lưu được một chút gì khi đến với Bác. Dường như trong đoàn không ai muốn mình là người bước lên xe ra về đầu tiên. Rồi đây khi về đến gia đình chúng tôi sẽ có những câu chuyện được về thăm Bác, sẽ kể cho con cháu nghe về Bác, được thấm đẫm hơn về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”mà Bác đã từng nhắc nhở mọi người.
VŨ DUY
CÓ 200.000 EM SẼ ĐƯA MẸ MUA GẠO
- "Chúng tôi thật sự cảm động
trước tình cảm mà các bạn tình nguyện viên đã mang đến cho học sinh Trường Tiểu
học Ia Rsai, thuộc xã Ia Rsai, huyện KrôngPa, tỉnh Gia Lai. Đây sẽ là những món
quà đầu xuân ý nghĩa, đáp ứng được tốt hơn nhu cầu học tập của các em" -
thầy Chu Sĩ Lin, Hiệu trưởng nhà trường chia
sẻ.
Nhóm PKC - Hội những
thanh niên tình nguyện tại Gia Lai trên trang mạng xã hội Facebook một lần tình
cờ đọc được thông tin về trường, biết được nỗi khó khăn về quá trình học tập
của các em học sinh nơi đây. Họ nảy ra ý tưởng kêu gọi các bạn trong hội cùng
những người thân quyên góp vật chất, quần áo, dụng cụ cần thiết cho học tập, sinh
hoạt hàng ngày.
Con đường đất vào trường tiểu học Ia Rsai đầu mùa khô
|
Từ những ý tưởng đó,
Trưởng nhóm Hà Văn Thành đã lên kế hoạch vận động quyên góp với chương trình
mang tên "Hướng tới ngày mai", dự định tiến hành về nhà trường ủng hộ
vật chất cũng như tiền của quyên góp được vào ngày 29 và 30/01 (nhằm ngày 7,
8/01 Tết Nhâm Thìn).
Việc quyên góp diễn ra
khắp nơi trong cả nước. Qua hai tháng vận động quyên góp từ những cán bộ, học
sinh sinh viên người Gia Lai ở trong nước. Ban tổ chức đã nhận được 10 suất học
bổng trị giá 2 triệu đồng (cho 10 học sinh nghèo vượt khó) cùng gần 700 bộ quần
áo, hơn 200 quyển sách, 1450 quyển vở, 227 bút chì, 192 bút bi, 168 thước, gôm
tẩy 155 cái, phấn 3 hộp, bút màu 10 hộp, giấy màu 77 xấp, tranh ảnh dạy học 5
bộ, truyện, bao vở, nhãn vở....
"Những món quà tuy
nhỏ nhưng là nghĩa cử đẹp...." - thầy hiệu trưởng xúc động.
Để đến
được tận nơi 46 tình nguyện viên phải vượt qua một quảng đường từ thành phố
Pleiku về trường gần 130 km với nhiều đoạn đường quanh co, phức tạp, đèo dốc,
đường mới làm. Qua con suối vào mùa khô nước đã rút đi nhiều, một thành viên
trong nhóm hào hứng: "Lần trước em đi tiền trạm vào mùa mưa, nước
lên phải đi vòng qua hai cái đập tràn, đường xa hơn 7 km, lần này có vẻ đỡ vất
vả hơn".
Món quà
được đem đến đúng địa chỉ. Thầy hiệu trưởng Chu Sĩ Lin niềm nở:"Chúng
tôi thật sự cảm động trước tình cảm mà các bạn tình nguyện viên đã mang đến cho
học sinh nhà trường. Đây sẽ là những món quà đầu xuân ý nghĩa, đáp ứng được tốt
hơn nhu cầu học tập của các em".
Được biết trường Tiểu học
Ia Rsai có tỷ lệ hơn 90% học sinh đồng bào dân tộc thiểu số, cuộc sống gia đình
các em hết sức khó khăn, vật chất phục vụ học tập chủ yếu từ trợ cấp của nhà
nước nên vẫn còn nhiều thiếu thốn.
Khi được hỏi về suất học
bổng trị giá 200 nghìn đồng dành cho học sinh nghèo vượt khó em sẽ làm gì, câu
trả lời thật hồn nhiên của em Kpa Páo học sinh lớp 3C làm chúng tôi không khỏi
xót xa: "Em sẽ đưa mẹ mua gạo".
Chia tay các em, chia tay
một vùng quê nghèo còn nhiều nỗi lo, hình ảnh của những chiếc áo của nhiều em
học sinh đang mặc chỉ có một chiếc cúc nơi cổ áo cứ ám ảnh mãi các tình nguyện
viên trong đoàn mà khi về đến nhà vẫn còn nhắc nhau lần sau nhớ mang theo nhiều
kim chỉ.
Bài,
ảnh: ANH ANH
HỌC NHIỀU VẪN GỌI TRÂU LÀ BÒ
Có dịp đến chơi và ăn bữa
cơm nhà người bạn ở huyện Kiến An (Hải Phòng), nghe chuyện học tập của đứa
con trai lớp một mà tôi phát hoảng. Vợ anh bạn rành rọt kể về thời gian biểu:
Từ thứ 2 đến thứ 6 học cả ngày ở trường, buổi tối 19 giờ đến 21 giờ học bài ở
nhà. Sáng thứ bảy, chủ nhật học thêm tiếng Anh, chiều thứ bảy học kỹ năng sống.
Chị còn lên kế hoạch ba
tháng hè sắp tới cho con học tiếng Anh, học nhạc, học võ, học trước kiến
thức để chuẩn bị vào lớp hai.
Tuy nhiên, việc bắt ép
con trẻ học quá nhiều mà không có thời gian để vui chơi, giải trí một
cách phù hợp, vô tình làm mất đi nhu cầu khám phá thế giới, không còn
cảm xúc tự nhiên. Tôi vẫn nhớ như in một lần chứng kiến đứa trẻ
lớp hai cứ gọi con trâu là con bò, bởi ngoài đời cháu chưa bao giờ thấy
hai con vật ấy để phân biệt rõ ràng.
Thiết nghĩ, quan tâm đến
học tập của con trẻ là việc làm tất yếu của các gia đình, nhưng cần tạo điều
kiện cho trẻ có thời gian thư giãn, được nghỉ ngơi, vui chơi những ngày hè có ý
nghĩa. Đặc biệt, phải cho các cháu được hòa đồng trong môi trường sống tự nhiên
ở quê, để không đến mức khi nhìn thấy con trâu mà vẫn gọi con
bò...
Duy Anh
NHẬN KHUYẾT ĐIỂM PHẢI CHUYỂN TỪ TÂM
Tự
phê bình và phê bình đã được triển khai, thực hiện rộng rãi trong hệ thống tổ
chức Đảng từ trung ương đến địa phương. Đây là một "liều thuốc" hữu
hiệu để chữa trị và đẩy lùi những thói hư tật xấu ra khỏi xã hội. Việc phê bình
và tự phê bình có được làm nghiêm túc hay không phụ thuộc rất nhiều vào trách
nhiệm của người đảng viên và nhất là vai trò của người đứng đầu.
Tuy nhiên, có một vấn đề
mà không phải ai cũng nhận thấy đó là đằng sau tự phê bình và phê bình của một
bộ phận cán bộ, đảng viên mục đích nhằm "đối phó" với kiểm tra, với
yêu cầu của phải gương mẫu hay "nín thở" chờ bổ nhiệm. Nói cách khác,
tự phê bình và phê bình lúc này đã không còn xuất phát từ lương tâm của người
đảng viên. Trong quá trình công tác những người này dễ là "hình mẫu"
để cho mọi người noi theo, họ đấu tranh rất mạnh mẽ, "làm gương" của
sự phê bình, nhắc nhở mọi người nâng cao trách nhiệm nghiêm túc kiểm điểm, nhằm
thúc đẩy sự phấn đấu, sửa sai của đảng viên. Họ cũng có sự chuẩn bị chu đáo cho
cách làm này. Nhưng khi đã đạt được những mục đích như mong muốn, hoặc lên vị
trí nhất định, họ âm thầm làm những việc sai trái, ảnh hưởng đến lợi ích của
tập thể, cơ quan. Tất nhiên những việc này chỉ một số bộ phận nhỏ, một nhóm
người biết mà "ngậm bồ hòn làm ngọt" vì được bao che, giúp đỡ.
Tôi đã từng công tác với
một đồng chí là phó bí thư của đảng bộ. Anh thường xuyên ý kiến đóng góp cho tổ
chức, cho cá nhân và rất thẳng thắn mạnh dạn. Anh cũng nói lên suy nghĩ, góp ý
cho cấp trưởng điểm hạn chế là tính gia trưởng và bảo thủ, đã có lúc anh nói
gay gắt trước hội nghị những mong bí thư sửa đổi. Đảng viên trong đảng bộ đã
ủng hộ ý kiến trên và cho rằng điều đó làm cho Đảng ủy gắn bó, đoàn kết và sự
lãnh đạo sẽ chuẩn mực hơn. Vậy mà khi đồng chí bí thư chuyển vị trí công tác
mới, đồng chí ấy lên làm cấp trưởng lại trở lại lối mòn tính gia trưởng, bảo
thủ như người tiền nhiệm. Nhiều cuộc hội nghị, sinh hoạt học tập chuyên đề,
đảng viên đều lồng ý kiến để đóng góp cho thủ trưởng, cách nhận khuyết điểm của
anh cũng rất khéo léo. Nhưng khi trở lại công việc những thói quen cách làm ấy
vẫn tiếp tục diễn ra. Khi trở về bàn hội nghị thì mọi việc đã đâu vào đấy.
Việc làm này vô hình dung
đã tạo ra một sự "giả tạo" trong suy nghĩ của người cán bộ, đảng viên.
Ta cứ phê bình và tự phê bình cho mạnh mẽ vào trong buổi sinh hoạt, còn việc
làm hay không lại là chuyện khác. Người ta nhìn vào hình mẫu của thủ trưởng của
mình có làm tốt hay không việc tự phê bình và kiểm điểm để mà làm theo. Thậm
chí có những kẻ cơ hội sẵn sàng soi mói lấy khuyết điểm của nhau ra mà so sánh,
bới móc. Điều này làm cho phê bình và tự phê bình vẫn chỉ quẩn quanh chuyện hình thức. Thế cho nên nhiều
cơ quan, đơn vị thỉnh thoảng vẫn có những câu nhận xét như "Cơ quan chúng
ta đảng viên đông nhưng không mạnh", "đảng viên dám nói nhưng chưa
dám làm"... Những câu nhận xét chung chung, "không chết ai" đã
làm "chết" những ý kiến tâm huyết cho Đảng, làm xuất hiện thói "trung
bình chủ nghĩa", "dĩ hòa vi quý" là thượng sách; ý kiến cho mối
quan hệ được hài hòa, không mất lòng ai hay ý kiến lọt tai nhưng chỉ phục vụ
cho quá trình thăng quan tiến chức.
Thiết nghĩ tự phê bình và
phê bình là việc làm không mới, nhưng tính cấp thiết vẫn luôn luôn song hành
cùng với sự phát triển vững mạnh của Đảng, vì chỉ có tự phê bình và phê bình
mới làm cho chi bộ mạnh, đảng viên tốt. Song việc làm này cần nhất là cái tâm
của người phê bình cũng như người dám nhận khuyết điểm, sửa sai, dám làm vì
tinh thần của người cộng sản, vì sự tiến bộ của đồng chí, đồng đội, không vì
tích ích kỷ đố kỵ lẫn nhau hay vun vén lợi ích cá nhân.
VŨ DUY
TƯ DUY CỦA "TRÍ THỨC"
Bài viết
Phía
sau câu chuyện “trí thức nhân dân” của tác giả Nguyễn Văn Minh đăng trên Báo Quân đội nhân dân ngày 20/2 cho
thấy một thực tế, phản biện xã hội đang ngày càng đóng vai trò quan trọng. Đã
phần nào giúp cho Đảng, Nhà nước, xã hội nhìn nhận ra những khuyết điểm, thiếu
sót còn tồn tại mà tìm cách khắc phục triệt để.
Tuy nhiên, đằng sau những sự phản biện xã hội mang
tính tích cực, nhiều kẻ tự mang danh cho mình cái mác "trí thức" để
lên tiếng phản ánh, xuyên tạc những vấn đề thuộc về quốc gia, dân tộc hay cá
nhân mà có khi chính họ chưa từng bước chân vào những lĩnh vực như vậy. Có kẻ lập
luận: Thuộc tính đầu tiên của trí thức là lòng
dũng cảm hay trí thức phải có tư duy độc lập ? Những câu nói dường như xuất
phát từ cách nhìn phiến diện, giống như ai đó đã ví von "góc nhìn từ bốn
bức tường để suy diễn thực tiễn xã hội". Và rồi lôi kéo người đọc làm theo
những ý đồ cá nhân của mình...
Trong công cuộc xây dựng phát triển đất nước, không
chỉ Việt Nam
mà mỗi quốc gia trên thế giới đều rất cần có trí thức . Không phải tự nhiên họ
được gọi là trí thức mà phải trải qua quá trình học tập, tu dưỡng, trau dồi đạo
đức, kiểm nghiệm thực tiễn và cộng thêm tố chất của mỗi người. Lòng dũng cảm
cũng như vậy, được rèn luyện trong môi trường, hoàn cảnh xã hội, được xã hội
thừa nhận. Còn tố chất, tư duy của cá nhân có khi có sự vượt trước, sáng tạo,
được khoa học thừa nhận nhưng đều phải nằm trong một trật tự xã hội, một xã hội
pháp quyền đều phải có quy chuẩn điều này. Có nghĩa là những hành động dũng
cảm, dám đấu tranh vì lẽ phải sẽ được xã hội thừa nhận nếu hoàn toàn phù hợp
với hiến pháp và pháp luật của từng quốc gia, dân tộc. Cá nhân không thể tự
phong cho mình là trí thức hay nhà bác học nếu như không có "giá trị sản
phẩm" mà mình làm ra, theo Giáo sư Ngô Bảo Châu cái này không liên quan gì
đến vai trò phản biện xã hội. Rõ ràng, trong bất cứ lúc nào Con người đều là tổng hòa của các mối quan
hệ xã hội.
Thực chất của những lời lẽ biện minh trên mạng, thậm
chí có một số tờ báo nước ngoài tiếp tay các "trí thức dỏm" đã phản
ánh không đúng vấn đề của đất nước, nhằm hạ thấp uy tín Việt Nam trên trường
quốc tế. Mỗi người khi tiếp nhận những lời lẽ này cần có cái nhìn thận trọng,
đúng đắn, tránh để kẻ xấu lợi dụng lòng tin của mà gây chia rẽ trong nhân dân.
VŨ
DUY
ĐẨY LÙI VẤN NẠN ĂN XIN
Sau Đà Nẵng, Khánh Hòa,
Kon Tum là địa phương thứ ba từ tháng 5 cấm các đối tượng hoạt động xin ăn trên
địa bàn thành phố. Đồng thời, đẩy mạnh triển khai đợt cao điểm công tác vận
động, tiếp nhận, xử lý kịp thời những thông tin có liên quan đến đối tượng lang
thang xin ăn, kể cả trẻ em không nơi nương tựa, người mắc bệnh tâm thần (đi
lang thang) trên địa bàn thành phố và những đối tượng từ nơi khác đến. Người
phát hiện báo kịp thời những thông tin cụ thể, chính xác về đối
tượng lang thang xin ăn trên địa bàn thành phố sẽ được thưởng 100.000
đồng.
Việc làm này tuy không
mới nhưng là một biện pháp khá hữu hiệu để đẩy lùi vấn nạn ăn xin ra khỏi cuộc
sống cộng đồng. Hiện tượng ăn xin lâu nay đã trở thành bài toán nan giản với
các địa phương trong cả nước. Mặc dù có những chính sách, giúp đỡ hỗ trợ nhất
định, xong lực lượng này vẫn còn hoạt động công khai tại nhiều tỉnh thành trong
cả nước, nhất là những khu vực du lịch, đền chùa; tùy theo từng khu vực mà
"đội ngũ" ăn xin hoạt động đội lốt dưới các dạng khác nhau, hoặc công
khai "xin xỏ". Hình ảnh người ăn xin nhếch nhác, lê lết, nài nỉ khách
du lịch để xin tiền đã gây phiền nhiễu, sợ sệt cho du khách và làm giảm đi cái
nhìn thiện cảm những nơi họ tham quan.
Mới đây nhất, tại thành
phố Đà Nẵng đã ra quân quyết liệt cao điểm tháng 3, 4 để dẹp hẳn nạn ăn xin biến tướng bán hàng rong chèo kéo khách. Trong
dịp diễn ra lễ hội Quán Thế Âm hồi tháng 3, tổ xử lý thông tin người lang thang
xin ăn của Sở lao động thương binh và xã hội thành phố Đà Nẵng đã phát hiện 80
người mù đến từ Quảng Nam được lợi dụng đưa đến lễ hội để xin ăn và ngay sau đó
số người này đã được đưa lên xe buýt về lại địa phương. Đồng thời, lực lượng
này cũng đã xử lý 10 đối tượng bán hương đèn trá hình để chèo kéo khách và đưa
về Trung tâm Bảo trợ xã hội. Ngay sau đó, Hội Người mù tỉnh Quảng Nam lập tức có
văn bản gửi các cấp Hội để phối hợp chấn chỉnh tình trạng trên.
Để ngăn chặn hiệu quả nạn
ăn xin nên tuyên truyền rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng những
hình ảnh không đẹp mắt, ý kiến phản ánh nhằm "tẩy chay" ăn xin ra
khỏi cuộc sống cộng đồng. Vận động người dân có thể giúp đỡ những người khó
khăn thông qua các tổ chức đoàn thể xã hội, hội chữ thập đỏ, hội từ thiện có tổ
chức và cá nhân đáng tin cậy. Hạn chế đến mức thấp nhất và chấm dứt cách cho
tiền trực tiếp với người ăn xin. Những nơi du lịch, đền chùa, các tuyến phố đặt
các biển cấm ăn xin rõ ràng kết hợp với các biển thông báo. Đồng thời có chế
tài xử lý quyết liệt từ các địa phương như đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội
để nuôi dưỡng đối với người tàn tật, người già và trẻ em; trợ cấp khó khăn, tạo
việc làm phù hợp cho người ở độ tuổi lao động đảm bảo sức khỏe.
Năm du lịch quốc gia 2012
đã đi được gần nửa chặng đường, nhiều địa điểm du lịch ở Việt Nam đã được thế
giới biết đến và công nhận. Song bên cạnh những giá trị của tự nhiên, con người
có vai trò hết sức to lớn trong việc gìn giữ nét đẹp văn hóa mà đẩy lùi nạn ăn
xin là một trong những việc làm cần thiết.
DUY DUY
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



