Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

MỘT NGÀY Ở ĐÀ NẴNG

Tác giả: Duy Hiển

Mới 5 giờ 30 phút sáng mà thành phố Đà Nẵng đã nhộn nhịp người đi lại, quán xá cũng mở cửa từ rất sớm. Ở Đà Nẵng một ngày mà thấy nhiều điều mới rất hay và cũng nhiều điều đã cũ nhưng “lạ”.

Tôi đi chuyến xe tối từ Pleiku xuống Đà Nẵng, đang còn ngái ngủ thì đã đến nơi, không vào trung tâm thành phố mà tôi xuống chợ Miếu Bông thuộc quận Cẩm Lệ để đợi bạn đến đón. Nghĩ bụng sẽ có vài chiếc xe ôm ra mời chào, vậy mà “sự mong đợi” đã không xảy ra. Tôi hỏi bạn thì vỡ lẽ, nếu có nhu cầu đi thì người ta chạy, còn không có thì cũng không kỳ kèo.

Thời tiết Đà Nẵng mùa hè thật oi nồng, sáng sớm mà nắng đã kéo đến. Tranh thủ còn dịu mát tôi cùng bạn đi dạo trên xe máy một vòng quanh thành phố để thưởng thức cảnh đẹp. Đà Nẵng đang vào thời kỳ cao điểm của những công trình xây dựng, tuy có bụi nhưng vẫn sạch, rất hiếm thấy rác xuất hiện trên đường phố qua một đêm, và cũng ít thấy những dòng chữ quảng cáo viết trộm trên tường.

Ghé một quán mì Quảng trên đường Nguyễn Tri Phương ăn sáng, tô mì có vị ngọt và đậm đúng chất của người Quảng, giá cả cũng thật bình dân với 14.000 đồng/tô. Sau đó, anh bạn chở tôi đến một quán cà phê có cái tên rất bình dị- Long, nằm ở ngã tư đường Quang Trung và Lê Lợi, quán được bài trí đơn giản nhưng sang trọng. Nếu so sánh chất lượng với cà phê của xứ Pleiku mình thì thật khập khiễng nhưng về sự thu hút khách thì khó có thể sánh bằng, cộng thêm giá cả hợp lý đến mức khó tin, nếu không nghĩ rằng ta đang ở một thành phố du lịch. Vậy là bữa sáng, cà phê với vài điếu thuốc ngựa trắng của hai người ở Đà Nẵng chưa đến 50.000 đồng.

Buổi chiều, hóng mát bạn đưa tôi ra đường Bạch Đằng ngắm cầu sông Hàn mà lâu nay tôi vẫn nghe nói đó là niềm tự hào của người Đà Nẵng. Uống ly nước mát hòa mình vào làn gió từ dòng sông thổi vào xua tan đi cái nóng nực ngày hè. Thường thì ở Pleiku, khi đi uống nước ở những quán cóc vỉa hè, tôi hay mang theo vài ngàn đồng tiền lẻ để cho người ăn xin, hôm nay ở đây lại khác. Nạn ăn xin đang gây nhức nhối cho một số thành phố đã không còn xuất hiện ở Đà Nẵng nhờ những chính sách hết sức linh hoạt của chính quyền thành phố. Điều này càng làm tăng thêm vẻ đẹp vốn có mà thiên nhiên đã ban tặng cho thành phố ven biển này.
Bên bờ sông Hàn về đêm
Lang thang ra bãi biển Mỹ Khê gặp cơ man nào là người tắm biển, thỉnh thoảng gặp một vài anh Công an, cứu hộ viên nhằm giữ trật tự và bảo đảm tính mạng cho người tắm biển. Lâu lâu lại nghe tiếng loa phát thanh cảnh báo về việc tắm biển lạc mất trẻ em.

Đêm, đứng trên cầu sông Hàn ngắm cảnh đẹp hiền hòa, thơ mộng, tôi chụp lại vài tấm ảnh để làm kỷ niệm, mặc cho thời gian càng lúc càng về khuya người đi người lại vẫn tấp nập. Tôi lại theo bạn về chợ Cồn, nơi hoạt động chợ đêm như ở gần Trung tâm Thương mại của Pleiku, vẫn là những cảnh người mua người bán quen thuộc nhưng sự nhộn nhịp thì khác, có lẽ do dân số, cũng như đời sống của họ có vài điểm khác ta.

Trở về khách sạn để chuẩn bị cho ngày mai đến nơi mới, tôi vẫn không khỏi băn khoăn cho một vài câu hỏi về sự so sánh Pleiku ta và Đà Nẵng. Rõ ràng, Đà Nẵng hơn ta về mặt kinh tế, vậy mà sao mức sống, giá cả của họ dễ chịu đến vậy? Đà Nẵng vẫn liên tục xây dựng, quy hoạch, cũng bụi bặm, cũng nhộn nhịp những người, vậy mà thành phố họ vẫn ít rác...

Có lẽ ta cần nhìn lại chính mình...?


Gian khó có thầy cô


"Có những ngày mưa nước lên cao các thầy cô ở xa không đi xe qua đập tràn được, chúng tôi phải bố trí các thầy cô ở lại dạy thay, đồng thời tổ chức nấu cơm ăn tại trường, vài ba ngày nước rút mới có thể thay người khác" Thầy Kpă Thiu hiệu phó trường Tiểu học IaRsai - KrongPa – Gia Lai chia sẻ.
        BÌNH YÊN MÙA NẮNG
Ngày nào cũng vậy, sáu giờ sáng thầy giáo trẻ Nguyễn Hoàng Huy xuất phát ra khỏi khu tập thể đến trường. Hành trang mang theo ngoài giáo án, sách vở còn có gói mì tôm hoặc vài chiếc bánh ngọt trong chiếc cặp sách nhỏ gọn. Con đường đất vào trường thật ngoằn ngoèo. Đoạn gần nhất đi từ đường nhựa đến trường cũng mất gần 3 km, song phải qua một con suối rộng gần trăm mét. Ở thời điểm này vào mùa khô cũng là lúc thuận lợi cho việc đi lại của học sinh và thầy cô. Điểm trường chính cách chỗ tập thể thầy Huy ở hơn năm cây số nếu đi qua hai đập tràn, mùa khô nước rút trông nó như hai chiếc cầu ngang qua suối. Thầy Huy cho hay: "Tôi phải đi thật sớm để đi ngang qua các gia đình rồi gọi các em học sinh đi học, nếu muộn các em theo gia đình lên rẫy hết. Chỉ cần gọi một vài em thì các em gần nhà sẽ bảo nhau đến lớp".
Đường đến trường phải đi qua một con suối (thời điểm này là mùa khô)
Ngoài công việc chuyên môn dạy học các thầy cô nơi đây còn thêm nhiệm vụ vận động học sinh đến trường, mà nếu thiếu điều này cũng như sự kiên nhẫn của các thầy cô thì nhiều em học sinh đã không thể thường xuyên đến trường bởi một lẽ, cái ăn đối với các em chưa đủ thì nghĩ gì đến chuyện học hành. Đa số các em học sinh nghỉ học đều có những lý do mà nếu tìm hiểu kỹ đều thấy thật chính đáng. Các em lớn có thể làm những công việc nhẹ lo giúp bố mẹ nấu cơm hoặc đi làm thuê cho các hộ gia đình có điều kiện hơn, mặc dù số tiền kiếm được chỉ 30.000 – 40.000 đ, nhưng đấy là số tiền mà các gia đình nghèo đều mong mỏi. Các em nhỏ thì phải theo bố mẹ lên nương rẫy nếu đi học thì sẽ không có ai nấu cơm cho các em ăn dù một ngày có gia đình chỉ ăn hai bữa cơm...
Để được những con số 95% - 99% tỷ lệ học sinh tham gia học tập là một sự cố gắng nỗ lực không biết mệt mỏi của các thầy cô giáo và chính quyền địa phương. Song không phải lúc nào việc vận động học sinh ra trường, ra lớp cũng suôn sẻ mà nhiều "sự cố" xảy ra như về đường đi lại các gia đình đến trường, thời tiết khí hậu bất thường, bất đồng ngôn ngữ giữa thầy cô giáo với cha mẹ học sinh, vật chất đảm bảo cho học tập còn thiếu thốn và còn rất nhiều nguyên nhân gây cản trở khác. Khi chúng tôi hỏi những ngày Tết vừa qua em làm gì, Kpă Pao lớp 3C hồn nhiên đáp: "Cháu theo bố mẹ lên rẫy". Và lúc nhận được suất học bổng trị giá hai trăm nghìn đồng em nói sẽ đưa mẹ để mua gạo cho cả nhà.
LO LẮNG MÙA MƯA
Mùa mưa ở Tây Nguyên trải dài từ tháng 5 đến tháng 11, mưa rả rích suốt ngày, thỉnh thoảng mới có vài ngày hửng nắng. Thầy Kpă Thiu, hiệu phó nhà trường, người có gần 20 năm gắn bó với ngôi trường này chia sẻ: "Có những ngày mưa nước lên cao các thầy cô ở xa không đi xe qua đập tràn được, chúng tôi phải bố trí các thầy cô ở lại dạy thay, đồng thời tổ chức nấu cơm ăn tại trường, vài ba ngày nước rút mới có thay người khác". Được biết, trường Tiểu học Ia Rsai có đến 10 điểm trường, nơi xa nhất cách trường chính đến 13 km, nhiều đoạn đường chỉ có đi bộ mới đến được.
Lớp học của các em học sinh Ia Rsai
Tuy gặp nhiều khó khăn nhưng việc vận động học sinh vẫn diễn ra đều đặn, sỉ số lớp có thời điểm hàng tháng không vắng một em học sinh nào. Việc trao đổi nghiệp vụ, bài giảng được thầy cô vận dụng hết sức linh hoạt, tại điểm chính, điểm lẻ hoặc khu tập thể giáo viên, nhờ đó mà chất lượng lên lớp vẫn đảm bảo. Điều băn khoăn nhất mà Thầy Chu Sĩ Lin, hiệu trưởng nhà trường trao đổi, đó là vật chất phục vụ cho các em học tập, những nhu cầu sinh hoạt thiết yếu ăn, ở, mang mặc đều hết sức khó khăn. Chính vì thế mà có sự quan tâm của chính quyền địa phương, cấp trên. Một vài tổ chức từ thiện cũng đã giúp đỡ nhà trường về vật chất, tài liệu học tập cho các em học sinh, song nhu cầu đó vẫn chỉ là số ít. 90% học sinh ở nhà trường là đồng bào dân tộc thiểu số thì có đến 70% các em gia đình thuộc diện nghèo, nên khuyến khích các em đi học là một nhiệm vụ vất vả của các thầy cô giáo.
Hai ngày ở Ia Rsai là hai ngày chúng tôi được trải nghiệm với thực tại nơi đây. Nó bình yên quá đỗi bởi những ngôi nhà lụp xụp thưa thớt, cuộc sống người dân trôi đi thật chậm chạp và bình yên bởi tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ nhưng cũng mang đầy xót xa khi cái nghèo đói cứ mãi đeo đẳng.
                                                                     DUY HIỂN
                                                       

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

THƯƠNG CỤ GIÀ ĂN XIN

Tác giả: Duy Hiển

Về thăm thắng cảnh chùa Hương
Gặp cụ (*) hoạn nạn mà thương đắng lòng.
Con cháu của cụ thật đông,
Mà vẫn bắt cụ ngồi mong xin tiền.
Mắt cụ không còn sáng hiền,
Sức khỏe đã yếu, tuổi gần một trăm.
Vẫn ngồi vái lạy quanh năm,
Du khách thương cảm cho dăm mười nghìn.
Tội nghiệp cụ, kiếp ăn xin,
Hỏi con cháu cụ nhiều tiền được sao ?

     (*)Cụ Cao Thị Thi đã ngoài 90 tuổi vẫn phải ngồi ăn xin ở khu di tích chùa Hương (Hương Sơn, Mỹ Đức, Hà Nội) mặc dù có một số con cháu cụ làm việc tại đây.

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

ANH NHỚ EM NHIỀU HƠN

Tác giả: DUY HIỂN

Đã qua ngày thứ ba,
Anh đi xa phố núi.
Còn em ngày ở lại
Lòng nhớ em bùi ngùi.

Đất Hà Thành vào thu,
Ngọt ngào từng giọt nắng,
Bên sân trời khoảng vắng
Anh nhớ em nhiều hơn.



Ôi tình yêu tuyệt vời,
Mang đến anh cuộc sống,
Bấy lâu bị vùi lấp,
Bởi tình yêu phai màu

Anh sẽ về bên em,
Nơi hạnh phúc kết trái,
Những dối gian ở lại,
Cho tình yêu không phai

                          

YÊU XA

Tác giả: H.H

Chẳng rõ lí do nào,
Đưa ta đến với nhau.
Bến bờ yêu thương đó,
Có thể đến được đâu ? 

Ta đã biết là đau, 
Sao vẫn cứ tìm nhau ?
Câu trả lời không có,
Tình yêu chớm úa nhàu.

Anh bảo anh dang dở,
Làm buồn lòng em thôi
Em nước mắt tan vỡ
Đã lỡ yêu anh rồi.

Xin cảm ơn ý trời,
Đưa ta về bến đỗ,
Xa cách trong gian khổ,
Sẽ hạnh phúc bền lâu

TÌNH YÊU

Tác giả: DUY HIỂN

Mấy hôm nay bận rộn, về đến nhà anh lăn ra ngủ ngon lành. Anh cũng không nhớ nổi để liên lạc với cô dù là một tin nhắn. Cô trách anh, cô ngang bướng không thèm điện thoại để hỏi anh đang làm gì ? Cô nghĩ anh đi làm rồi sẽ nhàn rỗi hơn việc học hành của cô.

Hai ngày qua, cô dự định sẽ chia tay anh. Người yêu cô không thể thờ ơ với cô, cô thầm nghĩ. Bấm số điện thoại cô gọi anh... Giọng một người con gái trong trẻo: "Xin lỗi ai vậy ?" Cô tắt máy. 

Tiếng chuông điện thoại cô vang lên, vẫn giọng nói ấy, anh đang nằm phòng hồi sức cấp cứu.

"Anh muốn nghe tiếng em"... Em gái anh nhắn lại cho cô như vậy.

QUÀ SINH NHẬT

Tác giả: DUY HIỂN

Nó hí hửng chuẩn bị quà sinh nhật. Nó đã quyết tâm mua cho nàng chiếc áo lông thú đắt tiền. Nó đang tưởng tượng khung cảnh trao nàng món quà, nàng ôm hôn, nũng nịu nó: "Tình yêu của em thật tuyệt !"

Quả thực người nó yêu không xinh đẹp, không chân dài như những cô gái hay quan tâm đến nó, nhưng nó yêu bởi tình cảm mộc mạc, chân thành.

Nàng mở món quà nó tặng mà mặt buồn rười rười, nàng trách nó vì quá tốn kém. Chợt nàng hỏi nó: "Anh biết hôm nay là ngày gì không ?". Nó cười nhạt: "Ngày sinh nhật em".

Nàng lúi húi mở tủ lấy một chiếc hộp nhỏ được gói gém rất cẩn thận và đưa cho nó. "Chúc mừng sinh nhật bác ...". Tên mẹ nó ghi trên chiếc hộp.
Nó ôm chặt nàng òa khóc.

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

NIỀM TIN

Tác giả: D.A

Em yêu tôi da diết. Em nói: "Nếu không có tôi em không sống nổi". Em quan tâm tôi từng ngày, từng giờ, em ghét ánh mắt tôi nhìn những cô gái khác. Tôi hạnh phúc vô bờ nhưng không bao giờ nói ra.

Tôi bắt gặp em hôn một người đàn ông. Em van xin tôi cho em một cơ hội: "Em còn yêu anh nhiều lắm". Tôi tha thứ. Bạn bè chế diễu tôi: "Đồ gàn dở".

Lần thứ hai tôi thấy em tay trong tay với một người đàn ông. Tôi chia tay em. Vài tháng sau em quay về. Tôi từ chối.

Có lẽ niềm tin trong tôi đã mất.

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

NHỚ PHƯƠNG NAM


Đêm nay Hà Nội vẫn vắng em,
Bởi em ở nơi phương Nam xa lắm
Anh lặng thầm một mình nơi khoảng vắng
Nhớ về em choáng cả tấm hồn

Bao ngày chờ đợi đã gần hơn,
Nhưng thời gian chưa cho ta được nữa,
Anh ước mình chia làm hai nửa
Nửa cho tổ quốc nửa cho em

Đâu rồi, ôi nỗi nhớ dài thêm
Thu Hà Nội đến gần trong mắt biếc
Em bên cạnh hay xa xôi a không biết
Trái tim em có nghĩ về anh ?

Lòng mong đợi an lành đến mùa xuân
Hạnh phúc nhỏ sẽ đơm hoa kết trái
Trái tim cháy bỏng yêu thương gần lại
Tình yêu này mãi thắm đượm màu tương lai 
                                                          

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

VỀ ĐÁ CHÔNG THĂM BÁC


Theo quốc lộ 87 từ Sơn Tây về địa danh Đá Chông, chuyến xe đưa chúng tôi về thăm Bác. Sơn Tây những ngày cuối tháng sáu nắng nóng như đổ lửa vậy mà về Đá Chông đất trời như dịu mát lại. Hun hút mắt hai hàng thông ven đường hân hoan chào đón chúng tôi, những người con từ miền Nam ruột thịt đến với Bác.
LỊCH SỬ ĐÁ CHÔNG
Đá Chông cơ man nào cây xanh. Thật không ngờ giữa khu rừng rậm rạp này lại có một công trình kiến trúc quy mô đến như vậy. Chúng tôi cứ băn khoan về câu hỏi, tại sao địa danh này được gọi là Đá Chông. Và rồi câu hỏi đó cũng được giải thích. Chị hướng dẫn viên cho biết, đây là một khu đồi thông yên ả nằm bên bờ hữu ngạn dòng sông Đà. Vào mùa lũ, dòng sông réo ầm ầm, nước sông tràn lên mênh mang như dang rộng vòng tay ôm lấy quả đồi, trên đồi có những mỏm đá lô nhô sắc nhọn như những mũi mác lớn. Có lẽ chính vì vậy mà người dân địa phương gọi là Đá Chông. Và cũng vùng đất hữu tình này đã đẻ ra một trong những huyền thoại đẹp nhất về sức mạnh của con người chế ngự sự hung dữ của thiên nhiên, đó là truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh.
          Lại nói về lịch sử, tại sao nơi này trở thành một khu di tích “huyền thoại” ? Năm 1956 trong một lần đến thăm sư đoàn B16 đang diễn tập bên sông, dọc đường Bác dừng chân nghỉ, ăn cơm trưa trên đỉnh đồi. Thấy khí hậu ở đây mát mẻ, địa thế hiểm trở phong cảnh đẹp, Bác đã chọn vị trí này làm khu căn cứ của Trung Ương đề phòng chiến tranh có thể mở rộng ra miền Bắc. Đến năm 1960 các công trình làm việc của khu căn cứ được khởi công và cũng chính ngọn đồi này vinh dự được gìn giữ thi hài Bác trong những năm kháng chiến chống Mỹ.



Bây giờ thông vẫn mọc đầy trong khu rừng thưa thoáng xen kẽ với các loại cây gỗ cao tán lá rộng như trò, trám, long não…hiên ngang vươn mình đón gió từ dòng sông thổi vào. Nơi đây thật yên tĩnh, mọi thứ được bài trí gọn gàng ngăn nắp như những gì vốn có của nó. Những người làm việc ở đây cũng thật trầm lặng. Họ vẫn đều đặn ngày ngày chăm sóc vườn cây, ao cá, khu nhà làm việc, nơi Bác ở với một thứ tình cảm lớn lao.
TÌNH CẢM NHỮNG NGƯỜI CON VỚI BÁC
Thắp xong nén hương chúng tôi theo chị hướng dẫn viên để nghe giới thiệu về khu di tích. Thật lạ, ở khu di tích này không có những hướng dẫn viên như các nơi khác, những người làm công việc này đều từ những anh nuôi, cô nấu bếp, cô lao công… là công việc chính của họ. Song vì nhiệm vụ họ thay phiên nhau hướng dẫn qua mỗi đoàn khách tham quan. Chị Lê Thị Uyên cho biết: “Tôi được đơn vị phân công làm nhiệm vụ này được bốn năm, ban đầu hơi lúng túng sau này công việc trở thành niềm vui, “bữa cơm” không thể thiếu cho mỗi nhân viên ở đây”. Có lẽ chính tình cảm của những người con giành cho người cha hộ mới có thể làm tốt công việc như thế.
Cả đoàn chúng tôi đều xúc động khi biết được ý nghĩa của hướng nhà sàn Bác ở, lại nhớ đến tình cảm của Bác về miền Nam ngày còn chưa được giải phóng “Nhân dân miền Nam, mỗi nhà, mỗi người đều có một nỗi đau, đem cộng tất cả những nỗi đau đó lại thì đấy là nỗi đau của tôi”. Cụ Nguyễn Thị Toan quê Thanh Hoá thao anh con trai cả về thăm Bác, đã không dấu nổi những giọt nước mắt. Bà xin phép Bác được nhặt từng viên sỏi trước nhà sàn để cảm nhận thấy Bác như ngày nào.
          Sơn Tây mùa này đã vào giữa hạ song nơi này thật mát mẻ, thanh bình, mọi người đến thăm đều có chung cảm giác thật an lành. Thoắt vậy mà đã hơn ba giờ tham quan, chúng tôi mỗi người đều nhanh nhảu mua một vài vật lưu niệm, để có thể lưu được một chút gì khi đến với Bác. Dường như trong đoàn không ai muốn mình là người bước lên xe ra về đầu tiên. Rồi đây khi về đến gia đình chúng tôi sẽ có những câu chuyện được về thăm Bác, sẽ kể cho con cháu nghe về Bác, được thấm đẫm hơn về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”mà Bác đã từng nhắc nhở mọi người.
                                                                                VŨ DUY