Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

HỌC SINH BỎ HỌC KỲ GIÁP HẠT



          Tại các tỉnh Tây Nguyên, sau Tết Nguyên đán hoặc kỳ giáp hạt, học sinh vắng lớp khá nhiều, nhất là ở các xã nghèo, vùng sâu, vùng xa... Những trường học ở khu vực này tỷ lệ học sinh đồng bào dân tộc thiểu số khá lớn, có nơi lên đến hơn 90% tổng số học sinh của nhà trường. Hằng năm, khi mùa giáp hạt đến, nhiều gia đình nghèo thiếu ăn, cái đói luôn là sự “ngáng trở” trẻ em đến trường... Đa số học sinh nghỉ học đều có chung lý do ở nhà giúp bố mẹ nấu cơm hoặc phải theo bố mẹ lên nương rẫy.
           Để học sinh các trường ở khu vực này đến lớp học tập đầy đủ là một sự cố gắng không biết mệt mỏi của các thầy cô giáo và chính quyền địa phương. Song, không phải lúc nào việc vận động học sinh tới trường, tới lớp cũng suôn sẻ. Cái khó, một phần do thời tiết khí hậu bất thường, phần vì bất đồng ngôn ngữ giữa thầy, cô giáo với cha mẹ học sinh; vật chất bảo đảm cho học tập còn thiếu thốn, và còn nhiều nguyên nhân gây cản trở khác.
          Vậy nên, tránh tình trạng học sinh nghỉ học, nhất là vào dịp vụ mùa giáp hạt, nhà trường cần tăng cường giáo viên biết tiếng dân tộc, là người địa phương, đến các gia đình, tuyên truyền vận động cha mẹ học sinh cố gắng tạo điều kiện cho trẻ đi học. Cán bộ chính quyền địa phương rà soát các hộ gia đình thuộc diện khó khăn, diện nghèo theo quy định Nhà nước để hỗ trợ về lương thực, thực phẩm, tránh hiện tượng học sinh bị đói khi đến trường; phối hợp với nhà trường nhằm tuyên truyền vận động học sinh đi học đều, đạt hiệu quả. Cùng với đó, khuyến khích các tổ chức xã hội, cá nhân quan tâm làm công tác từ thiện đối với các trường học, gia đình diện nghèo đói; khen thưởng về vật chất, động viên tinh thần kịp thời các em học sinh có kết quả cao, đi học đều, làm gương cho học sinh khác noi theo, nhằm tạo sự cố gắng đến trường đầy đủ.
                                                                                         Vũ Duy

CON YÊU CÔ ẤY – ĐỒNG NGHIỆP CỦA MẸ



Ngày tôi ngỏ lời yêu cô, cô không nói gì mà chỉ khóc, nước mắt như mưa làm ướt nhẹp vai áo tôi. Bản lĩnh của người đàn ông đã trải qua gần mười năm quân ngũ không làm tôi giữ được nước mắt.
Tôi gọi điện về nhà, không ai nhấc máy, gọi cho mẹ, mẹ nói sẽ đón tôi khi tan học. Bước xuống xe cảm giác thật khó tả, vậy là sau năm năm học tập và rèn luyện tôi đã trở thành một sĩ quan trong quân đội nhân dân Việt Nam.
Xa xa thấp thoáng có hai người phụ nữ đang chờ ở cổng bến xe. Không khó để nhận ra mẹ tôi và một người phụ nữ. Chào mẹ, quan sát người phụ nữ bên cạnh tôi đoán chắc cũng chạc tuổi chị tôi, chưa biết xưng hô như thế nào, mẹ tôi bảo: "Cô Vân hiệu phó trường tiểu học Chư Rai, cùng lớp bồi dưỡng nghiệp vụ với mẹ". Tôi đỏ mặt vội vàng: "Cháu chào cô". Nhìn tôi trong bộ quân phục mẹ và cô Vân không khỏi trầm trồ, tôi ngượng quá, chẳng biết nói thế nào.
Trở thành Bí thư chi đoàn nơi có gần 100 đoàn viên, tôi phát huy hết khả năng vốn có của mình, nào là văn nghệ, thể thao, kẻ vẽ... Bẵng đi một thời gian, đã đến ngày thành lập đơn vị, bí thư Đoàn cơ sở giao cho tôi một bài hát để giao lưu với đơn vị kết nghĩa.
Thật bất ngờ vì người song ca với tôi không ai khác là cô Vân mà tôi mới gặp hôm nào ở bến xe. Trong trang phục áo dài trông cô như một nữ sinh duyên dáng, nếu tôi không biết cô có lẽ tôi đã xưng hô khác. Khúc hát du dương "Gió hãy nói rằng tôi yêu em, gió hãy nói rằng em yêu anh"  làm tôi cầm tay cô trao nhau lời hát mà quên đi đây là người bạn của mẹ mình.
Rồi công việc đơn vị giao giúp đỡ nhà trường, nói chuyện truyền thống cho các em học sinh, tôi gặp cô nhiều hơn. Không biết từ lúc nào hình ảnh cô cứ "nhảy múa" trong đầu tôi, tôi nhắn tin, gọi điện, gặp cô mà không biết chán. Cô không đẹp nhưng nét duyên đôi mắt, má lúm đồng tiền, cách nói chuyện... Không biết từ lúc nào, tôi không còn gọi cô nữa mà thay bằng cách gọi rất trìu mến Diệu Vân và hay trêu cô là đám mây đẹp khó tính, còn cô gọi tôi là chú ca sĩ bộ đội.
Cô hơn tôi năm tuổi, một giáo viên có chuyên môn tốt, sau năm năm ra trường đã được đề bạt làm hiệu phó. Nhiều chàng trai có ý đến với cô nhưng ái ngại vì hoàn cảnh gia đình, cô phải nuôi em gái đi học và người mẹ bị bệnh đã nhiều năm. Biết được điều này, tôi càng cảm phục cô hơn.
Mẹ cô mất, cô suy sụp nhưng vẫn gắng gượng vượt qua mà nuôi em đến khi tốt nghiệp đại học. Ngày tôi ngỏ lời yêu cô, cô không nói gì mà chỉ khóc, nước mắt như mưa làm ướt nhẹp vai áo tôi. Bản lĩnh của người đàn ông đã trải qua gần mười năm quân ngũ cũng không làm tôi giữ được nước mắt. Tình yêu chân thành của tôi đã thuyết phục được cô, chúng tôi yêu nhau mà không lường trước còn nhiều gian nan phía trước.
Đã mấy năm ra trường mà không thấy tôi đưa bạn gái về nhà, mẹ thúc dục. Tôi chia sẻ: "Con yêu cô Vân mẹ nhé!". Mẹ tôi giẫy nảy: "Không được, con không hiểu tại sao giờ này nó chưa có chồng à, nó hơn con năm tuổi, vả lại nó là bạn mẹ. Mẹ cấm con". Lời nói của mẹ làm tôi chết lặng. Mẹ tôi cũng không giải thích được tại sao cô ấy chưa lấy chồng, song cả gia đình đều lên tiếng phản đối mạnh mẽ.
Cuộc đời thật nhiều bước ngoặt khó lường, tôi được đơn vị cử đi học hai năm sau đại học vì thành tích cao trong công tác. Tôi cầm quyết định trên tay mà buồn vui xen lẫn. Cô động viên tôi nhiều lắm nhưng ánh mắt không khỏi buồn rầu. Đường công danh của tôi rồi đây sẽ có nhiều thăng tiến, nhưng tôi sợ không giữ được tình yêu cho riêng mình.
Thời gian đi học, tôi không thể nào liên lạc được với cô nữa, thỉnh thoảng mẹ cũng gọi điện động viên tôi học tập, mẹ tưởng như tôi đã thật sự quên lãng người con gái ấy. Về nghỉ Tết tôi tìm cô nhưng hàng xóm cho biết cô đã chuyển đi nơi khác. Tình cờ một buổi chiều, tôi gặp cô mà không tin nổi vào mắt mình, cô ấy đang mang thai. Nhìn thấy tôi cô cố tình tránh mặt, ký ức hiện về, tôi nhớ lại đêm chia tay, lý trí như mách bảo... Tôi theo về tận nhà mặc cho ấy ngăn cản. Cô khóc nhiều lắm, cô mong đứa con sau này sẽ giống tôi nhưng không muốn tôi vì cô mà  phải khổ.
Tôi ôm chặt lấy cô không rời nửa bước. Tôi thầm hứa ngày ra trường sẽ là ngày tôi cưới cô bởi tôi biết "Tôi không thể mất cô thêm lần nữa". Tôi chợt nhớ một lời mà nhà văn nào đó đã từng chia sẻ: "Hạnh phúc có rạn vỡ sẽ có hàn gắn và ai chưa từng trải qua đau thương sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được hạnh phúc mà mình đang có".
                                                        ANH ANH

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

TẶNG NHAU NHỮNG KHOẢNH KHẮC TUỔI THƠ

Hôm qua, một anh trong phòng mình bị sét đánh, luồng điện chạy qua máy tính, qua người, vậy mà vẫn may mắn sảng khoái tiếng cười cùng anh em.
Mưa... ! Ngày thứ hai liên tiếp Hà Nội mưa to và kéo dài. Chiều nay đi thăm bạn ở viện lại thấy cuộc sống như ngắn lại mặc dù mình mới gần ba mươi. Bạn mình cũng chả có bệnh tật gì nghiêm trọng cả, chỉ có vẻ hơi mệt mỏi và cần thời gian tĩnh dưỡng...
Tự nhiên lúc ra về lại thèm được trở về những khoảnh khắc tuổi thơ đến lạ.
Nước bể đục ngàu, chả tắm được lâu, thế là anh em rủ nhau tắm mưa, thú vị, vui và yêu đời đến lạ.
Một anh "xì tin" nói chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm, mình chỉ nghĩ cho vui và lưu giữ một thứ gì đó cho cuộc sống sinh viên già, thế mà loay hoay sao, đã có trên facebook. Ôi sao các anh nhí nhảnh đáng yêu đến thế.
Ngẫm nghĩ thật buồn cười, anh nào ít nhất đã từng chỉ huy cả trăm người, nhiều thì đến bốn năm trăm, thế mà về học cùng nhau, được trải nghiệm ở mái trường chung, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, nhẹ nhàng và thư thái.
Có lẽ chỉ đi học ta mới có thể tặng nhau những khoảnh khắc đang yêu đến thế. Không toan tính, không dự định, tất cả đơn giản vì niềm vui cho nhau...
Một năm trôi qua, thời gian cứ chậm trãi từng bước. Mình cảm giác đã sống chậm lại nhường nào, ít khát khao, ít va chạm với xã hội bên ngoài, nhưng sự trải nghiệm, đối nhân xử thế được tinh tế và khéo léo hơn. Cũng có giây phút giận hờn song lại nhẹ nhàng và ấm áp. Ba mươi tuổi sắp đến, ta vẫn đang từng bước trưởng thành.
Hà Nội vẫn mưa, mưa rả rích trong đêm tối tĩnh mịch. Tiếng sét thỉnh thoảng vẫn rền vang, lóe sáng chớp màu đây đó. Hôm qua, một anh trong phòng mình bị sét đánh, luồng điện chạy qua máy tính, qua người, vậy mà vẫn may mắn sảng khoái tiếng cười cùng anh em.
Ôi sao cuộc sống biết nhìn trước nhìn sau, biết cảm thông với nỗi đau đã mất. Ta cảm ơn vì những điều chân thật, cảm ơn đời trong sự tất bật đã tặng cho ta những khoảnh khắc của tuổi thơ.
               HY VỌNG

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

CẢM ƠN CUỘC SỐNG ĐÃ CHO TA SỐNG


Tản văn của Vũ Duy
Hôm nay mình mới lại viết blog sau một thời gian dài bỏ quên nó. Hình như mỗi lần có sự sẻ chia mình mới nhớ đến, thật là buồn cười... Mình đang cười cho nhiều điều và cũng đang khóc cho sự buồn đau của một số phận. Được sống đủ đầy nhưng trên "đường cày" tri thức vẫn phải quỵ lụy vì "lẽ sống" ở đời.
Lạ thay những thứ đáng lẽ mình phải được hưởng không mua được bằng tiền, thế mà... thậm chí nó làm con người phải theo sự sai khiến để đạt được ước vọng mặc dù trong thâm tâm, lòng tự trọng không cho ta làm điều đó. Rất khó khăn để đưa ra một quyết định, mình có làm hay không rồi vẫn phải đẩy đưa theo tiếng gọi của sự ghê tởm mà lâu nay cứ tưởng phải kính trọng. Một tâm hồn, trái tim ngây thơ, đang bị những sự tính toán nhuốm màu trắng đen. Ai có hiểu cho ta ?
Buổi chiều đi ngang qua những hàng bằng lăng tím biếc nở rộ đón ánh nắng chiều tà ấm áp. Mình lại nhớ có lần đọc được quyển sách nói về sự thủy chung và chân thành của màu tím. Thế mới biết, trong tim ta, suy nghĩ của ta không phải mọi thứ đều có thể hoàn hảo. Sống thật lòng đã khó nhưng sống giả dối còn khổ tâm hơn nhiều.
Ai trong đời đều có lần vấp ngã và trải qua giây phút quý giá cho bài học ở đời. Ta không mong gì hơn ngoài sự tốt đẹp tươi mới của mùa xuân, mùa hè được hưởng sự mát lành, mùa đông là nỗi ấm áp trong tim. Còn mùa cuộc sống là sự sống động chân thành. Được chia sẻ những điều thầm kín với những người bạn chân thành ta cảm thấy dễ chịu và nhẹ nhõm hơn, vì không phải lúc nào cũng có thể nói được điều này với tâm trạng thoái mái.
Nếu cho ta đi lại những bước đường đã qua ta sẽ không chọn những đoạn đường phẳng lặng mà giả dối. Dẫu có qua chông gai vẫn phải có đôi vai vững chắc, đôi chân cứng rắn và trái tim biết ăn năn. Ta hãy sống không riêng cho ta mà hãy cho bố mẹ, những người thân yêu của ta luôn ngẩng đầu vì ta. Còn những điều xấu xa hãy cho qua như một cơn gió, như một sự méo mó của đời người.
Trí tuệ là điều cần thiết nhưng nên cần có bản lĩnh để biết chịu đựng, biết  làm những điều hay lẽ phải khi ta cần. Viết những điều này hình như một lúc nào đó ta cũng sẽ an ủi cho ta, cho sự la cà cuộc sống đừng nhuốm màu bất hạnh, cho sự an lành luôn nảy nở sinh sôi. Cảm ơn đời, cảm ơn cuộc sống đã cho ta biết sống.
                                                          HY VỌNG

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

LAN MAN NHỮNG SUY TƯ

Bài của Vũ Duy
                 Hà Nội hôm nay lại trở lạnh, những cơn gió yếu ớt của ngày đông còn xót lại nhưng cũng làm tê tái tâm hồn.  Mấy ngày nay mình chẳng muốn viết gì cả, định viết rồi lại thôi. Có chị báo Phụ Nữ đặt bài viết mà lại bị phê bình bài nhạt nhẽo, chưa thuyết phục được bản thân chị nên khó để độc giả đón nhận. Chị nói như vậy mình còn cảm thấy nhẹ nhàng lắm, đọc lại mình thấy còn tệ hại hơn nhưng vẫn nhớ cảm ơn chị nhiều, điều đó làm mình tốt hơn.
           Có lẽ mình còn gượng gạo, tình cảm tâm trạng chưa thực sự thoải mái. Mọi thứ không có gì là dễ dàng cả.
              Mới đầu tối xem tivi lại buồn... Mình chỉ là một cá nhân bé nhỏ của xã hội mà sao thấy bức xúc, đắng cay, mâu thuẫn xã hội đều xót xa bực bội. Đã thử nhiều lần không cần quan tâm, cứ sống ta là ta, đừng nghĩ đến họ nhưng không thể chịu được. Bản tính vốn có là như thế. Trái ngang, bức xúc đều ý kiến, tranh luận...
            Không phải mang trên người hai chữ đảng viên là anh có quyền, hãy nên nhớ đảng viên luôn là những công bộc của nhân dân, của xã hội mà sao người ta cứ đè đầu cưỡi cổ nhau. Vì quyền lợi, chính xác là vì lợi ích cá nhân đã sinh ra nhiều thứ tiêu cực. Tâm lý sinh viên về tỉnh lẻ xin việc đều có chung suy nghĩ bao nhiêu tiền, bao nhiêu triệu để được vào nơi nào đó làm việc, đi đâu người ta cũng nói phải nhớ mang phong bì mới đạt được mục đích. Đến ngay cả học sinh mẫu giáo mà cũng bị nhuốm màu tiêu cực. Thử hỏi có ai không biết tất cả những điều này.
            Tôi biết, các bạn biết và xã hội đều biết, nhưng tại sao năm này, năm khác, hay năm nữa đều không ai chịu nói ra, không ại chịu thừa nhận sức mình có như thế này mình chỉ được hưởng quyền lợi như thế này, để khỏi phải đau đầu, khỏi phải khó khăn, khỏi phải tranh đấu với nhau. Thế cho nên mới sinh ra một xã hội những con người quen nói dối nhau để đạt được mục đích và sâu xa không biết rằng điều này sẽ làm lụi bại con cháu của chúng ta...
            Chỉ vài dòng blog để lan man những tâm sự và trải lòng. Mong muốn ngày ngày xã hội đều phải tốt lên và con người cũng nên quay về sự chân thành

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Chẳng lẽ quan chức nhà mình đều không biết ?

                       Bài của VŨ DUY
                        Ngày nào mở máy tính lướt web cũng có những nỗi bức xúc khó tả. Mình thương cảm cho những con người đang cố gắng không quan tâm đến thời đại để làm việc và tồn tại.
                        Hết vinashine rồi lại đến Tập đoàn Sông Đà có món nợ khó trả. Ngay cả tập đoàn Viettel hùng mạnh như truyền thông vẫn ca ngợi mà lại đi lách luật để trốn thuế hơn nghìn tỉ đồng. Thử hỏi như thế thì ai có thể tin tưởng những tập đoàn kinh tế vực dậy được nền kinh tế của đất nước vốn đã yếu ớt bởi nền tham nhũng tràn lan và sự quản lý yếu kém của nền hành chính công.
                       Truyền hình vừa thông báo, lại có quy định phạt người đội mũ bảo hiểm "dỏm", tại sao vậy nhỉ? Phải nhìn nhận mà phân tích nguyên nhân xem mũ bảo hiểm "dỏm" xuất phát từ đâu ? Rõ ràng phải cần ít nhất hai yếu tố là người sản xuất và người tiêu dùng. Thế mà chỉ phạt người tiêu dùng, còn người sản xuất ? Có phải sợ động chạm đến lợi ích, đặc quyền của một nhóm người nào đó không ? Mới có quy định bắt buộc đội mũ bảo hiểm được hơn 5 năm vậy mà đành bế tắc đến phát chán nản, để ai tin vào ai ?
                       Tuy nhiên, trong sự tối tăm đó vẫn thấy một thứ ánh sáng được lan tỏa. Chính quyền Đà Nẵng đã có một biện pháp mạnh mẽ nhằm chấm dứt nạn hối lộ, đó là đuổi khỏi ngành nếu bất cứ công an nào làm nhiệm vụ và nhận hối lộ ... (Đọc bài này: http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/483141/Da-Nang-CSGT-nhan-chung-chi-la-%E2%80%9Cve-vuon%E2%80%9D.html )
                       Và hình như đến bây giờ chưa địa phương nào dám mạnh tay như Đà Nẵng ? Tôi chắc chắn rằng nhiều người, nhiều nơi biết điều này xong vì "lợi ích cá nhân" nó đã nuốt hết mọi thứ tình cảm lý trí và sự liêm xỉ....
                       Tôi đã từng đến Đà Nẵng đã từng chứng kiến một cách rất khách quan những gì thấy được trong một ngày (Đọc bài này: http://www.baogialai.com.vn/channel/1763/201107/Mot-ngay-o-da-Nang-2080686/ )
                       Tôi chỉ tin vào sự tiến bộ, đó là suy nghĩ tiến bộ của những người tiến bộ. Hãy bắt đầu một ngày bằng một việc làm ý nghĩa.

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

SỨC SỐNG CỦA BỆNH XÁ MANG TÊN ĐẶNG THÙY TRÂM

Bài của VŨ DUY

Những trang viết có số phận kì lạ của một nữ liệt sĩ 27 tuổi Đặng Thùy Trâm vẫn cứ in đậm trong tâm trí tôi kể từ ngày rời mái trường đại học nhận cương vị công tác mới. Thầm nghĩ sẽ có một ngày về nơi đã chứng kiến bao viễn cảnh đau thương của chiến tranh song vẫn bừng lên tinh thần thép của người cộng sản, nơi viết lên "cổ tích Đặng Thùy Trâm" bằng chính những người phụ nữ Việt Nam anh hùng.
ĐỨC PHỔ HÔM NAY
Đã không còn những vết tích chiến tranh, không còn những hình ảnh tiêu điều của vùng đất in hằn dấu tích bom đạn, những ngôi nhà hoang sơ, rách nát, giờ đây đã thay đổi bằng khuôn mặt khởi sắc. Dọc hai bên quốc lộ 1 trên địa phận Đức Phổ là những ngôi nhà ngói mới san sát, những ruộng mía dài hun hút, cánh đồng lúa bát ngát một màu xanh của sự sung túc. Có thể cảm nhận sự thay đổi qua nét mặt trẻ thơ, thanh niên chị em phụ nữ, những cụ già đã đi qua hai cuộc chiến tranh. Duy chỉ có tình cảm con người là nguyên vẹn. Vẫn "vẫn đôi mắt long lanh", "nụ cười thân thiện", vẫn "tình yêu thương đã chắp cánh dài cho ta". Chúng tôi thực sự hạnh phúc khi được đón tiếp bằng tình cảm ân tình. "Vui biết bao khi những người trên mảnh đất Đức Phổ coi mình như người cùng quê họ, chung với họ cả niềm vui cả niềm tự hào của mảnh đất anh hùng ấy", như chị Trâm đã viết. Đồng chí chủ tịch UBND huyện Lê Văn Mùi hân hoan với chúng tôi: "Quê hương tôi luôn chào đón các bạn, có dịp về Đức Phổ là các bạn như về chính ngôi nhà của mình". Và những tình cảm thiêng liêng cao đẹp đã vun đắp cho một công trình được mang tên Bệnh xá Đặng Thùy Trâm. 
Tượng đài trước cổng bệnh xá
NƠI NGỌN LỬA VẪN RỰC CHÁY
         Ấn tượng khi đặt chân đến bệnh xá là tượng đài anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm  dựng ngay trong khuôn viên bệnh xá, được chế tác từ khối đá garanit xám cao ba mét, nặng sáu tấn. Bức tượng đã thể hiện rõ về một cán bộ y tế trong chiến tranh qua cách ăn mặc giản dị, duyên dáng với chiếc nón lá trên đầu, dũng cảm vượt khó qua bước đi với đôi dép cao su như bao con người khác thời kì ấy. Điểm nhấn và cũng là chi tiết quan trọng nhất toát lên chí khí, nghị lực nghề nghiệp chính là chiếc túi ngành y chị đeo bên mình, chi tiết khiến chúng ta khi nhìn thấy đều xúc động lien tưởng đến những gì chị đã "tâm sự với chính mình" về vùng đất lửa Đức Phổ. Xung quanh bệnh xá những cây cau đang hiên ngang với một sức sống kì diệu ở vùng đất miền Trung đầy nắng gió. Điều đặc biệt mà người xem dễ dàng nhận thấy kiểu kiến trúc của bệnh xá, một bên là lịch sử (phòng trưng bày các hiện vật), một bên là hiện tại (các phòng điều trị bệnh nhân). Không gian trưng bày được bố trí bài bản với các hình ảnh về bác sĩ Trâm, những câu nói bất tử, những hoạt động của các lãnh đạo trung ương, địa phương với phong trào "Mãi mãi tuổi hai mươi", quyên góp xây dựng bệnh xá, giúp người nghèo chữa bệnh…
         Từng hình ảnh đều đi vào tâm trí người xem nhẹ nhàng như những dòng nhật kí thân yêu. Lúc thắp nén hương, dường như ai cũng cảm thấy thật nhỏ bé trước chị. Nét nghiêng dòng chữ thư pháp ghi "Cuộc sống vô cùng anh dũng, vô cùng gian nan, chết chóc, hy sinh còn dễ dàng hơn ăn một bữa cơm. Vậy mà người ta vẫn bền gan chiến đấu, con cũng một trong muôn nghìn người đó, con sống chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của dân tộc, ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu, con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc". Chiến tranh là khốc liệt, thương đau nhưng những con người anh dũng vẫn xả than cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.


Tượng bán thân liệt sĩ Đặng Thùy Trâm
          Cạnh phòng trưng bày các bác sĩ, y tá đang miệt mài làm việc, vẫn lời nói cử chỉ ân cần như người mẹ hiền, người bạn tâm giao …Những  đồng đội của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm hôm nay vẫn "bền gan"  với gian khó phía trước, trăn trở cho những căn bệnh, nỗi đau của bệnh nhân mà từ đó tìm ra những phương thuốc, cách thức chữa trị hiệu quả để giành lại sức khỏe sự sống cho mọi người. Họ tự hào không chỉ mang trên mình hai từ "Thầy thuốc" mà còn tự hào khi làm việc dưới một mái nhà có người đồng đội, người bạn lớn của họ đang dõi theo từng bước đi, từng việc làm vì sự hạnh phúc của đồng loại.
          Những người viếng thăm bệnh xá đều có chung một cảm nhận về sự hi hi sinh cao cả của cả dân tộc và những cá nhân như chị Trâm. Anh Nguyễn Trung Hiếu một khách tham quan quê ở Đan Phượng (Hà Tây) bày tỏ: "Từ khi cuốn nhật kí ra đời, đọc rồi ngẫm nghĩ, tôi không ngờ rằng đằng sau sự mềm mại, yếu đuối của một người con gái lại bừng lên ngọn lửa đấu tranh mạnh mẽ đến như vậy. Về bệnh xá hôm nay lại có cảm giác như ta đang sống trong từng trang viết của chị.
Toàn cảnh bệnh xá
           Bệnh xá Đặng Thùy Trâm khánh thành và đưa vào sử dụng từ ngày 20.12.2006 tại xã Phổ Cường huyện Đức Phổ tỉnh Quảng Ngãi với số tiền lên đến 7 tỉ đồng để xây dựng bệnh xá, mà chỉ thông qua sự quyên góp của các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước. Điều đó không chỉ thể hiện sự quan tâm của mỗi con người Việt Nam mà còn là lòng ngưỡng mộ sâu sắc với tấm gương anh dũng bất diệt của nữ liệt sĩ anh hùng. Công trình này đã và đang tác động tích cực đến nhiều mặt xã hội thu hút đông đảo người hành hương về vùng đất lịch sử để chiêm ngưỡng và học tập tấm gương của chị cũng như bao liệt sĩ, anh hùng đã hi sinh trên mảnh đất này. Bệnh xá như một niềm khát vọng, một ngọn lửa vẫn đang rực cháy trong tim ngời dân xứ Quảng, đang là món quà tinh thần vô giá góp phần tích cực trong công tác giáo dục truyền thống cách mạng, tinh thần yêu nước xả thân cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.
                                                  Trà đá - Cà phê

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Giao thông Hà Nội trong mắt tôi


Bài của Vũ Duy
Nếu ai đã tham gia giao thông trong nội đô thành phố Hà nội sẽ có những giây phút hồi hộp, lo lắng không thể nào quên. Tôi viết ra những điều này không có ý chê bai người Hà Nội bởi vì điều kiện khách quan hạ tầng cơ sở, mật độ dân cư đông đúc ảnh hưởng khá lớn đến sự hình thành thói quen tham gia giao thông.
"Xẹt ... rầm ... Đi đứng như thế à, có mù mắt không đấy ?" Hai anh thanh niên đi xe gắn máy mắng xa xả, đổ lỗi cho nhau vì ai cũng khẳng định mình đúng quy định. Đây là những chuyện thường thấy khi tham gia giao thông trên các tuyến nội đô của thành phố Hà Nội. Quả thật không có gì lạ khi một vài người nước ngoài nhận xét, người điều khiển phương tiện giao thông ở Hà Nội như những diễn viên xiếc thực thụ.
Tôi ở Gia Lai, ra Hà Nội học tập bồi dưỡng kiến thức chuyên môn. Phải nói  rằng "Trăm nghe không bằng một thấy", cuộc sống của một thành phố năng động, hối hả nhưng cũng có nét thâm trầm, suy tư khi dạo trên phố cổ hay lang thang quanh Hồ Gươm. Song mỗi lần ra đường hòa mình vào dòng người tấp nập của Thủ đô tôi lại nơm nớp một điều "Lo sợ !".
Đi xe gắn máy trên vỉa hè
Tôi sợ bởi "cái giao thông" rất "tự nhiên" của người thành phố mà tử thần có thể hỏi thăm bất cứ lúc nào. Cắt ngang đường, đi ngược chiều, vượt đèn đỏ, va chạm nhau... chuyện xảy ra như cơm bữa. Tắc đường ư, điều đó là không thể tránh khỏi bởi không gian nội đô nhỏ hẹp mà dân cư đông đúc. Không đội mũ bảo hiểm ư, chuyện chỉ phản ánh nhiều ở nông thôn, miền núi thế mà Hà Nội cũng không kém và nhất là những chiếc xe máy đắt tiền, một số người ngồi trên xe ra vẻ ngơ ngác nếu gặp cảnh sát giao thông hỏi thăm. Còn chuyện ở ngã ba ngã tư, tín hiệu còn gần 10 giây mới chuyển sang đèn xanh thì người dân đã ngang nhiên đi xe qua đường, nếu xe trước không đi chắc chắn sẽ bị xe sau nhắc nhở bằng tín hiệu còi inh ỏi hoặc những lời lẽ thô tục.
Và thật lạ trong luật giao thông đã quy định các phương tiện phải tuân thủ các tín hiệu, biển báo nhưng khi gặp một quãng đường đông đúc, giải pháp tối ưu của các xe máy là leo lên vỉa hè thẳng tiến chiếm luôn phần dành cho người đi bộ. Ban đầu nhìn những cảnh tượng đó, tôi rất ngán ngẩm, nhưng mãi cũng thành quen. Rồi những chuyện đi xe phạm luật giao thông, giả danh nhà báo, con ông này, quen bà nọ để dọa cảnh sát hầu như tháng nào cũng thấy trên báo chí phản ánh. Chỉ thương cho mấy anh công an, đứng mũi chịu sào, lăn lộn hết mình vì lợi ích của nhân dân mà thỉnh thoảng vẫn bị lăng mạ bởi những kẻ vô ý thức, thậm chí còn hành hung các chiến sĩ công an làm nhiệm vụ. Và mới đây thôi, tổ cảnh sát 141 của công an Hà Nội do Trung tá Nguyễn Đức Chung làm tổ trưởng đứng chốt ở ngã tư Trường Chinh – Giải Phóng xử lý các trường hợp vi phạm. Phát hiện thấy thanh niên đi xe máy PCX có dấu hiệu vi phạm luật giao thông và bỏ chạy, trung tá Chung bố trí hơn chục cảnh sát cơ động, giao thông và hình sự để chặn, thanh niên này đã phóng thẳng xe tông vào Trung tá Chung khiến ông bất tỉnh, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Vượt đèn đỏ
Hiếm quốc gia nào trên thế giới mà giao thông lại được nâng lên tầm văn hóa như ở nước ta, bởi đã tham gia giao thông đương nhiên phải chấp hành luật giao thông, nếu xảy ra vi phạm căn cứ luật giao thông để xử lý các bên vi phạm mức độ nào. Còn ở Hà Nội phải cần thiết như thế để kêu gọi ý thức tự giác của mỗi người dân. Hình như đề tài này là câu chuyện muôn thuở dành cho giới truyền thông phân tích, bình luận. Chính quyền thành phố cũng đã có hàng trăm biện pháp, hàng ngàn văn bản để "cấp cứu cho giao thông nội đô" nhưng sự chuyển biến đó thật chậm chạp. Ở một đất nước đang phát triển kinh tế mạnh mẽ, không chiến tranh mà một ngày vẫn có một "trung đội" thiệt mạng trên cả nước bởi tai nạn giao thông và Hà Nội góp phần không nhỏ vào những con số này.
Tôi xin cam đoan rằng nếu bạn là người Hà Nội, bạn vào các thành phố lớn hay những thành phố nhỏ trong cả nước, cũng có tắc đường, cũng có va chạm, xô xát nhưng chắc chắn một điều việc chấp hành luật giao thông văn minh hơn Hà Nội rất nhiều. Tôi viết ra những điều này không có ý chê bai người Hà Nội bởi vì điều kiện khách quan hạ tầng cơ sở, mật độ dân cư đông đúc ảnh hưởng khá lớn đến sự hình thành thói quen tham gia giao thông. Nhưng xét về một góc độ nào đó ý thức chấp hành luật lệ giao thông rõ ràng cần nhiều sự nghiêm túc điều chỉnh, hiểu biết từ mỗi cá nhân người đi đường. Muốn khắc phục những tồn tại yếu kém của giao thông Hà Nội không phải một sớm một chiều của các cơ quan nhà nước mà cần sự đồng tình từ nhiều phía mà nhất là người dân đang sinh sống và làm việc trên mảnh đất Thủ đô. Đồng thời cũng mong rằng năm 2012 thực sự là "Năm an toàn giao thông" đúng như mục tiêu đã đặt ra chủ yếu của năm là giảm thiểu tai nạn giao thông và ùn tắc giao thông mà tiên phong phải là hai thành phố lớn của cả nước Hà Nội và Hồ Chí Minh.
                                         Trà đá - Cà phê

ƠI ANH TRỢ LÝ ?


 Bài của Vũ Duy
Cán bộ vất vả trăm bề
Thế mà trợ lý nhiêu khê lắm điều
Anh làm việc, thật quan liêu,
Ít kiểm tra dưới, lại liều nói hay.
Đoán tháng trước, như tháng này,
Nhận xét thoải mái, tưởng may, đúng rồi.
Phê bình đơn vị lôi thôi,
Nhưng anh có vượt... cái tôi chính mình ?
Ngại mất lòng, đành làm thinh ...!
                  Trà đá – Cà phê

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Ấm lòng cà đắng

Bài của Vũ Duy
Tôi quen chị đã lâu, nghe kể chuyện về phố núi quê tôi mà mê lắm, chị mong một ngày nào được đặt chân đến đó. Không biết ai mách nước mà chị cứ gạn hỏi và bắt bằng được tôi lần này về quê nhớ mang cho chị mấy cân cà đắng, thứ đặc sản chỉ có vùng nắng gió đất đỏ Tây Nguyên mới có vị nguyên chất của nó.
       Bao giờ cũng vậy, bữa cơm đầu tiên khi đi xa về, bên cạnh những món ăn thịnh soạn mẹ đều có món cà đắng dành riêng cho mình tôi. Hình như mẹ hiểu được cảm giác nỗi nhớ của tôi dành cho gia đình nhiều lắm. Gắp miếng cà đắng chấm muối ớt giã với lá é mà ấm lòng đến lạ. Những ký ức năm tháng của tuổi thơ cứ dần hiện về trong tôi.
       Trước mặt cửa nhà bạt ngàn là cây cỏ, rau dại. Cơ quan bố tôi cấp một bên đất cho các hộ gia đình để làm nhà, còn bên kia đường đất cấp không mà chẳng ai buồn lấy. Nhà tôi nghèo lắm, tôi nhớ tài sản quý giá nhất lúc bấy giờ là chiếc xe đạp Thống Nhất mà lần đi công tác bố mua được. Những bữa cơm có thịt có cá thật là hiếm hoi vì thế rau khoai, rau dền dại, cà đắng luôn là những món ăn thường trực của bữa ăn. Anh trai tôi thường dành ăn cà đắng nhiều hơn để phần các món ăn khác cho các em. Tôi thường lén mẹ hái bừa bãi những quả cà đắng ném nhau hay búng bi với mấy đứa trẻ trong xóm, vừa để không phải ăn nó đến mỗi bữa cơm vì vị chát và thật đắng. Mà cũng lạ, cây cà đắng chẳng cần phải chăm sóc, trong cái nắng cái gió, mưa dài ngày mà vẫn đều đều cho quả, những trái cà đắng dại to hơn đầu ngón chân cái, có màu xanh nõn với đốm trắng. Lúc già chúng ngả sang màu vàng mà mỗi khi chúng tôi ném vào nhau thì đau phải biết, có lẽ do vỏ của chúng rất dày.
Những ngày tháng gian khó của gia đình rồi cũng đi qua, hàng xóm láng giềng ngày một đông đúc hơn. Đến khi tôi biết đến vị ngon của cà đắng thì cũng là lúc chúng mất dần cho khu phố mới thành lập, song mẹ vẫn dành một khoảnh đất để trồng nó. Tôi nghiện nó, cứ mỗi lần ăn với cơm tôi lại cho cả nhà phát sợ vì ăn đến quá nhiều. Công thức chế biến thật đơn giản nhưng nếu không để ý có lẽ tôi chẳng bao giờ nấu ngon như mẹ. Cà đắng non nấu ngon nhất với các nội tạng của bò như lòng, sách bò... Khi làm quả cà bổ làm đôi ngâm với nước muối, lòng bò ướp gia vị cho một ít dầu ăn om lên cho săn thịt rồi đổ nước cùng với cà đã ngâm đun đến nhừ và không quên cho các loại rau gia vị, xả, gừng, nước nghệ tươi, rau thơm, tía tô, mùi tàu, lá lốt, hành lá, húng quế và ớt tươi. Món cà đắng nấu ra phải đảm bảo sền sệt, có vị cay nồng và vị đắng đặc trưng gần như ăn sống. Có thể dùng với cơm hoặc làm món để uống rượu. Tôi nhớ nhất những ngày mùa mưa cà đắng dùng với cơm thì thì thật tuyệt vời. Vị đắng của cà quyện lẫn lòng bò cay nồng làm cho ta có cảm giấc ấm nóng khi dùng đến nó.
Tuy nhiên, theo cách nấu của một cô giáo người Ja Rai dạy cùng trường mà mẹ tôi học được là nấu cà đắng với các loại cá. Sau khi luộc cá, đem vào cối giã nát. Cà luộc chắt nước để bớt vị chát, vớt ra xào cùng với cá rồi đổ nước đun sền sệt kết hợp cho các loại rau thơm, ớt và lá é là hai gia vị chủ đạo. Từ vị đắng đậm đà mà cà đắng không chỉ là món ăn đặc trưng của đồng bào dân tộc thiểu số mà còn là món ăn quen thuộc của người dân ở Tây Nguyên. Bạn bè có dịp lên Pleiku đều được tôi đãi món đặc sản này. Mới đầu ai cũng cảm thấy đắng đến khó chịu nhưng qua vài lần cố gắng đều thưởng thức một cách ngon lành. Cà đắng ăn sống chấm mắm hay xào với lòng bò đều được bọn bạn dọn sạch sẽ.
Cứ miên man thưởng thức và nghĩ, tôi giật mình bởi tin nhắn điện thoại của chị: "Hôm nay ăn cơm có cà đắng không em, nhớ mang cho chị mấy cân nhé". Tôi mỉm cười chia sẻ câu chuyện với cả nhà. Mẹ tôi vui lắm, chỉ bảo cặn kẽ thêm những bí quyết để nấu được ngon hơn. Tôi thầm nghĩ mưa rét Hà Nội mùa này mà chị được dùng cơm với cà đắng chắc sẽ nhớ đến quê tôi nhiều lắm, nhất định tôi sẽ nấu cho chị và bạn bè ngoài đấy thưởng thức.
                                   Trà đá - Cà phê