Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

THƯƠNG CỤ GIÀ ĂN XIN

Tác giả: Duy Hiển

Về thăm thắng cảnh chùa Hương
Gặp cụ (*) hoạn nạn mà thương đắng lòng.
Con cháu của cụ thật đông,
Mà vẫn bắt cụ ngồi mong xin tiền.
Mắt cụ không còn sáng hiền,
Sức khỏe đã yếu, tuổi gần một trăm.
Vẫn ngồi vái lạy quanh năm,
Du khách thương cảm cho dăm mười nghìn.
Tội nghiệp cụ, kiếp ăn xin,
Hỏi con cháu cụ nhiều tiền được sao ?

     (*)Cụ Cao Thị Thi đã ngoài 90 tuổi vẫn phải ngồi ăn xin ở khu di tích chùa Hương (Hương Sơn, Mỹ Đức, Hà Nội) mặc dù có một số con cháu cụ làm việc tại đây.

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

ANH NHỚ EM NHIỀU HƠN

Tác giả: DUY HIỂN

Đã qua ngày thứ ba,
Anh đi xa phố núi.
Còn em ngày ở lại
Lòng nhớ em bùi ngùi.

Đất Hà Thành vào thu,
Ngọt ngào từng giọt nắng,
Bên sân trời khoảng vắng
Anh nhớ em nhiều hơn.



Ôi tình yêu tuyệt vời,
Mang đến anh cuộc sống,
Bấy lâu bị vùi lấp,
Bởi tình yêu phai màu

Anh sẽ về bên em,
Nơi hạnh phúc kết trái,
Những dối gian ở lại,
Cho tình yêu không phai

                          

YÊU XA

Tác giả: H.H

Chẳng rõ lí do nào,
Đưa ta đến với nhau.
Bến bờ yêu thương đó,
Có thể đến được đâu ? 

Ta đã biết là đau, 
Sao vẫn cứ tìm nhau ?
Câu trả lời không có,
Tình yêu chớm úa nhàu.

Anh bảo anh dang dở,
Làm buồn lòng em thôi
Em nước mắt tan vỡ
Đã lỡ yêu anh rồi.

Xin cảm ơn ý trời,
Đưa ta về bến đỗ,
Xa cách trong gian khổ,
Sẽ hạnh phúc bền lâu

TÌNH YÊU

Tác giả: DUY HIỂN

Mấy hôm nay bận rộn, về đến nhà anh lăn ra ngủ ngon lành. Anh cũng không nhớ nổi để liên lạc với cô dù là một tin nhắn. Cô trách anh, cô ngang bướng không thèm điện thoại để hỏi anh đang làm gì ? Cô nghĩ anh đi làm rồi sẽ nhàn rỗi hơn việc học hành của cô.

Hai ngày qua, cô dự định sẽ chia tay anh. Người yêu cô không thể thờ ơ với cô, cô thầm nghĩ. Bấm số điện thoại cô gọi anh... Giọng một người con gái trong trẻo: "Xin lỗi ai vậy ?" Cô tắt máy. 

Tiếng chuông điện thoại cô vang lên, vẫn giọng nói ấy, anh đang nằm phòng hồi sức cấp cứu.

"Anh muốn nghe tiếng em"... Em gái anh nhắn lại cho cô như vậy.

QUÀ SINH NHẬT

Tác giả: DUY HIỂN

Nó hí hửng chuẩn bị quà sinh nhật. Nó đã quyết tâm mua cho nàng chiếc áo lông thú đắt tiền. Nó đang tưởng tượng khung cảnh trao nàng món quà, nàng ôm hôn, nũng nịu nó: "Tình yêu của em thật tuyệt !"

Quả thực người nó yêu không xinh đẹp, không chân dài như những cô gái hay quan tâm đến nó, nhưng nó yêu bởi tình cảm mộc mạc, chân thành.

Nàng mở món quà nó tặng mà mặt buồn rười rười, nàng trách nó vì quá tốn kém. Chợt nàng hỏi nó: "Anh biết hôm nay là ngày gì không ?". Nó cười nhạt: "Ngày sinh nhật em".

Nàng lúi húi mở tủ lấy một chiếc hộp nhỏ được gói gém rất cẩn thận và đưa cho nó. "Chúc mừng sinh nhật bác ...". Tên mẹ nó ghi trên chiếc hộp.
Nó ôm chặt nàng òa khóc.

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

NIỀM TIN

Tác giả: D.A

Em yêu tôi da diết. Em nói: "Nếu không có tôi em không sống nổi". Em quan tâm tôi từng ngày, từng giờ, em ghét ánh mắt tôi nhìn những cô gái khác. Tôi hạnh phúc vô bờ nhưng không bao giờ nói ra.

Tôi bắt gặp em hôn một người đàn ông. Em van xin tôi cho em một cơ hội: "Em còn yêu anh nhiều lắm". Tôi tha thứ. Bạn bè chế diễu tôi: "Đồ gàn dở".

Lần thứ hai tôi thấy em tay trong tay với một người đàn ông. Tôi chia tay em. Vài tháng sau em quay về. Tôi từ chối.

Có lẽ niềm tin trong tôi đã mất.

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

NHỚ PHƯƠNG NAM


Đêm nay Hà Nội vẫn vắng em,
Bởi em ở nơi phương Nam xa lắm
Anh lặng thầm một mình nơi khoảng vắng
Nhớ về em choáng cả tấm hồn

Bao ngày chờ đợi đã gần hơn,
Nhưng thời gian chưa cho ta được nữa,
Anh ước mình chia làm hai nửa
Nửa cho tổ quốc nửa cho em

Đâu rồi, ôi nỗi nhớ dài thêm
Thu Hà Nội đến gần trong mắt biếc
Em bên cạnh hay xa xôi a không biết
Trái tim em có nghĩ về anh ?

Lòng mong đợi an lành đến mùa xuân
Hạnh phúc nhỏ sẽ đơm hoa kết trái
Trái tim cháy bỏng yêu thương gần lại
Tình yêu này mãi thắm đượm màu tương lai 
                                                          

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

VỀ ĐÁ CHÔNG THĂM BÁC


Theo quốc lộ 87 từ Sơn Tây về địa danh Đá Chông, chuyến xe đưa chúng tôi về thăm Bác. Sơn Tây những ngày cuối tháng sáu nắng nóng như đổ lửa vậy mà về Đá Chông đất trời như dịu mát lại. Hun hút mắt hai hàng thông ven đường hân hoan chào đón chúng tôi, những người con từ miền Nam ruột thịt đến với Bác.
LỊCH SỬ ĐÁ CHÔNG
Đá Chông cơ man nào cây xanh. Thật không ngờ giữa khu rừng rậm rạp này lại có một công trình kiến trúc quy mô đến như vậy. Chúng tôi cứ băn khoan về câu hỏi, tại sao địa danh này được gọi là Đá Chông. Và rồi câu hỏi đó cũng được giải thích. Chị hướng dẫn viên cho biết, đây là một khu đồi thông yên ả nằm bên bờ hữu ngạn dòng sông Đà. Vào mùa lũ, dòng sông réo ầm ầm, nước sông tràn lên mênh mang như dang rộng vòng tay ôm lấy quả đồi, trên đồi có những mỏm đá lô nhô sắc nhọn như những mũi mác lớn. Có lẽ chính vì vậy mà người dân địa phương gọi là Đá Chông. Và cũng vùng đất hữu tình này đã đẻ ra một trong những huyền thoại đẹp nhất về sức mạnh của con người chế ngự sự hung dữ của thiên nhiên, đó là truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh.
          Lại nói về lịch sử, tại sao nơi này trở thành một khu di tích “huyền thoại” ? Năm 1956 trong một lần đến thăm sư đoàn B16 đang diễn tập bên sông, dọc đường Bác dừng chân nghỉ, ăn cơm trưa trên đỉnh đồi. Thấy khí hậu ở đây mát mẻ, địa thế hiểm trở phong cảnh đẹp, Bác đã chọn vị trí này làm khu căn cứ của Trung Ương đề phòng chiến tranh có thể mở rộng ra miền Bắc. Đến năm 1960 các công trình làm việc của khu căn cứ được khởi công và cũng chính ngọn đồi này vinh dự được gìn giữ thi hài Bác trong những năm kháng chiến chống Mỹ.



Bây giờ thông vẫn mọc đầy trong khu rừng thưa thoáng xen kẽ với các loại cây gỗ cao tán lá rộng như trò, trám, long não…hiên ngang vươn mình đón gió từ dòng sông thổi vào. Nơi đây thật yên tĩnh, mọi thứ được bài trí gọn gàng ngăn nắp như những gì vốn có của nó. Những người làm việc ở đây cũng thật trầm lặng. Họ vẫn đều đặn ngày ngày chăm sóc vườn cây, ao cá, khu nhà làm việc, nơi Bác ở với một thứ tình cảm lớn lao.
TÌNH CẢM NHỮNG NGƯỜI CON VỚI BÁC
Thắp xong nén hương chúng tôi theo chị hướng dẫn viên để nghe giới thiệu về khu di tích. Thật lạ, ở khu di tích này không có những hướng dẫn viên như các nơi khác, những người làm công việc này đều từ những anh nuôi, cô nấu bếp, cô lao công… là công việc chính của họ. Song vì nhiệm vụ họ thay phiên nhau hướng dẫn qua mỗi đoàn khách tham quan. Chị Lê Thị Uyên cho biết: “Tôi được đơn vị phân công làm nhiệm vụ này được bốn năm, ban đầu hơi lúng túng sau này công việc trở thành niềm vui, “bữa cơm” không thể thiếu cho mỗi nhân viên ở đây”. Có lẽ chính tình cảm của những người con giành cho người cha hộ mới có thể làm tốt công việc như thế.
Cả đoàn chúng tôi đều xúc động khi biết được ý nghĩa của hướng nhà sàn Bác ở, lại nhớ đến tình cảm của Bác về miền Nam ngày còn chưa được giải phóng “Nhân dân miền Nam, mỗi nhà, mỗi người đều có một nỗi đau, đem cộng tất cả những nỗi đau đó lại thì đấy là nỗi đau của tôi”. Cụ Nguyễn Thị Toan quê Thanh Hoá thao anh con trai cả về thăm Bác, đã không dấu nổi những giọt nước mắt. Bà xin phép Bác được nhặt từng viên sỏi trước nhà sàn để cảm nhận thấy Bác như ngày nào.
          Sơn Tây mùa này đã vào giữa hạ song nơi này thật mát mẻ, thanh bình, mọi người đến thăm đều có chung cảm giác thật an lành. Thoắt vậy mà đã hơn ba giờ tham quan, chúng tôi mỗi người đều nhanh nhảu mua một vài vật lưu niệm, để có thể lưu được một chút gì khi đến với Bác. Dường như trong đoàn không ai muốn mình là người bước lên xe ra về đầu tiên. Rồi đây khi về đến gia đình chúng tôi sẽ có những câu chuyện được về thăm Bác, sẽ kể cho con cháu nghe về Bác, được thấm đẫm hơn về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”mà Bác đã từng nhắc nhở mọi người.
                                                                                VŨ DUY

CÓ 200.000 EM SẼ ĐƯA MẸ MUA GẠO


                  "Chúng tôi thật sự cảm động trước tình cảm mà các bạn tình nguyện viên đã mang đến cho học sinh Trường Tiểu học Ia Rsai, thuộc xã Ia Rsai, huyện KrôngPa, tỉnh Gia Lai. Đây sẽ là những món quà đầu xuân ý nghĩa, đáp ứng được tốt hơn nhu cầu học tập của các em" - thầy Chu Sĩ Lin, Hiệu trưởng nhà trường chia sẻ.
Nhóm PKC - Hội những thanh niên tình nguyện tại Gia Lai trên trang mạng xã hội Facebook một lần tình cờ đọc được thông tin về trường, biết được nỗi khó khăn về quá trình học tập của các em học sinh nơi đây. Họ nảy ra ý tưởng kêu gọi các bạn trong hội cùng những người thân quyên góp vật chất, quần áo, dụng cụ cần thiết cho học tập, sinh hoạt hàng ngày.
 Con đường đất vào trường tiểu học Ia Rsai đầu mùa khô
Từ những ý tưởng đó, Trưởng nhóm Hà Văn Thành đã lên kế hoạch vận động quyên góp với chương trình mang tên "Hướng tới ngày mai", dự định tiến hành về nhà trường ủng hộ vật chất cũng như tiền của quyên góp được vào ngày 29 và 30/01 (nhằm ngày 7, 8/01 Tết Nhâm Thìn).
Việc quyên góp diễn ra khắp nơi trong cả nước. Qua hai tháng vận động quyên góp từ những cán bộ, học sinh sinh viên người Gia Lai ở trong nước. Ban tổ chức đã nhận được 10 suất học bổng trị giá 2 triệu đồng (cho 10 học sinh nghèo vượt khó) cùng gần 700 bộ quần áo, hơn 200 quyển sách, 1450 quyển vở, 227 bút chì, 192 bút bi, 168 thước, gôm tẩy 155 cái, phấn 3 hộp, bút màu 10 hộp, giấy màu 77 xấp, tranh ảnh dạy học 5 bộ, truyện, bao vở, nhãn vở....
Nhóm trưởng Hà Văn Thành trao học bổng cho các em học sinh
"Những món quà tuy nhỏ nhưng là nghĩa cử đẹp...." - thầy hiệu trưởng xúc động.
Để đến được tận nơi 46 tình nguyện viên phải vượt qua một quảng đường từ thành phố Pleiku về trường gần 130 km với nhiều đoạn đường quanh co, phức tạp, đèo dốc, đường mới làm. Qua con suối vào mùa khô nước đã rút đi nhiều, một thành viên trong nhóm hào hứng: "Lần trước em đi tiền trạm vào mùa mưa, nước lên phải đi vòng qua hai cái đập tràn, đường xa hơn 7 km, lần này có vẻ đỡ vất vả hơn".
Món quà được đem đến đúng địa chỉ. Thầy hiệu trưởng Chu Sĩ Lin niềm nở:"Chúng tôi thật sự cảm động trước tình cảm mà các bạn tình nguyện viên đã mang đến cho học sinh nhà trường. Đây sẽ là những món quà đầu xuân ý nghĩa, đáp ứng được tốt hơn nhu cầu học tập của các em".

Cắt tóc cho các em học sinh trong giờ nghỉ.
Được biết trường Tiểu học Ia Rsai có tỷ lệ hơn 90% học sinh đồng bào dân tộc thiểu số, cuộc sống gia đình các em hết sức khó khăn, vật chất phục vụ học tập chủ yếu từ trợ cấp của nhà nước nên vẫn còn nhiều thiếu thốn.
Khi được hỏi về suất học bổng trị giá 200 nghìn đồng dành cho học sinh nghèo vượt khó em sẽ làm gì, câu trả lời thật hồn nhiên của em Kpa Páo học sinh lớp 3C làm chúng tôi không khỏi xót xa: "Em sẽ đưa mẹ mua gạo".
Chia tay các em, chia tay một vùng quê nghèo còn nhiều nỗi lo, hình ảnh của những chiếc áo của nhiều em học sinh đang mặc chỉ có một chiếc cúc nơi cổ áo cứ ám ảnh mãi các tình nguyện viên trong đoàn mà khi về đến nhà vẫn còn nhắc nhau lần sau nhớ mang theo nhiều kim chỉ.
                                               Bài, ảnh: ANH ANH


HỌC NHIỀU VẪN GỌI TRÂU LÀ BÒ


Có dịp đến chơi và ăn bữa cơm nhà người bạn ở huyện Kiến An (Hải Phòng), nghe chuyện học tập của đứa con trai lớp một mà tôi phát hoảng. Vợ anh bạn rành rọt kể về thời gian biểu: Từ thứ 2 đến thứ 6 học cả ngày ở trường, buổi tối 19 giờ đến 21 giờ học bài ở nhà. Sáng thứ bảy, chủ nhật học thêm tiếng Anh, chiều thứ bảy học kỹ năng sống.
Chị còn lên kế hoạch ba tháng hè sắp tới cho con học tiếng Anh, học nhạc, học võ, học trước kiến thức để chuẩn bị vào lớp hai. 
Tuy nhiên, việc bắt ép con trẻ học quá nhiều mà không có thời gian để vui chơi, giải trí một cách phù hợp, vô tình làm mất đi nhu cầu khám phá thế giới, không còn cảm xúc tự nhiên. Tôi vẫn nhớ như in một lần chứng kiến đứa trẻ lớp hai cứ gọi con trâu là con bò, bởi ngoài đời cháu chưa bao giờ thấy hai con vật ấy để phân biệt rõ ràng.
Thiết nghĩ, quan tâm đến học tập của con trẻ là việc làm tất yếu của các gia đình, nhưng cần tạo điều kiện cho trẻ có thời gian thư giãn, được nghỉ ngơi, vui chơi những ngày hè có ý nghĩa. Đặc biệt, phải cho các cháu được hòa đồng trong môi trường sống tự nhiên ở quê, để không đến mức khi nhìn thấy con trâu mà vẫn gọi con bò...
                                                                          Duy Anh